Bài viết

Lá thư không gửi

Lâm nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi còn nhiều ước mơ dang dở. Ngày tiễn con lên đường, mẹ anh dậy từ rất sớm, nấu nồi cơm đầy rồi lặng lẽ vá lại chiếc áo lính đã sờn vai. Bà không nói nhiều, chỉ dặn con giữ gìn sức khỏe, thương yêu đồng đội như anh em ruột thịt. Lâm hiểu mẹ lo lắng nhưng anh tin rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn của một người con đất Việt.

Quảng Trị20/01/2026Mai tùng Dương. (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi còn nhiều ước mơ dang dở. Ngày tiễn con lên đường, mẹ anh dậy từ rất sớm, nấu nồi cơm đầy rồi lặng lẽ vá lại chiếc áo lính đã sờn vai. Bà không nói nhiều, chỉ dặn con giữ gìn sức khỏe, thương yêu đồng đội như anh em ruột thịt. Lâm hiểu mẹ lo lắng nhưng anh tin rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn của một người con đất Việt.

Tối hôm ấy, trước khi lên xe, Lâm ngồi dưới gốc tre đầu làng viết cho mẹ một lá thư. Anh kể rằng mình đã lớn rồi, biết tự lo cho bản thân và mong mẹ yên tâm chờ ngày anh trở về. Lá thư được gấp cẩn thận, đặt sâu trong ba lô, anh nghĩ khi đến đơn vị sẽ gửi đi ngay. Nhưng rồi những cuộc hành quân liên miên khiến lá thư ấy cứ nằm mãi bên anh.

Chiến trường vô cùng khốc liệt. Ngày nắng cháy da, đêm mưa rừng lạnh buốt, bom đạn nổ rung cả cánh rừng già. Mỗi khi mệt mỏi hay nhớ nhà, Lâm lại lấy lá thư ra đọc trong ánh đèn pin leo lét. Những dòng chữ chưa gửi như tiếp thêm cho anh sức mạnh, nhắc anh nhớ mình đang chiến đấu vì ai, vì điều gì. Lâm thường nói với đồng đội rằng: “Rồi hòa bình, tôi sẽ mang lá thư này về tận tay mẹ.”

Trong một trận đánh lớn, khi đơn vị bị bao vây, Lâm đã dũng cảm lao lên phía trước, che chở cho đồng đội rút lui an toàn. Anh ngã xuống giữa làn đạn, gương mặt vẫn bình thản như đang ngủ. Khi thu dọn tư trang của anh, đồng đội tìm thấy lá thư năm nào vẫn còn nằm trong túi áo ngực, đã nhòe mực vì mưa rừng và máu.

Ngày đất nước yên bình, người chỉ huy cũ trở về quê Lâm, trao lại lá thư cho mẹ anh. Bà run run mở thư, đọc từng dòng chữ thân quen của con trai. Nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng trong lòng bà là niềm tự hào sâu sắc: con bà đã sống và hi sinh trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn