Cựu chiến binh

LÁ THƯ KHÔNG GỬI (3)

Giữa những ngày căng thẳng ở biên giới phía Bắc, Nguyễn Trọng Đại từng viết một lá thư cho gia đình nhưng không gửi. Lá thư ấy được gấp lại, cất trong ba lô suốt nhiều tháng. Không phải vì sợ, mà vì ông không muốn người thân lo lắng. Một kỷ niệm rất người của người lính.

Thanh Hóa27/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm biên giới yên ắng hiếm hoi. Trăng mờ treo lưng núi. Nguyễn Trọng Đại lấy giấy bút ra, viết cho mẹ mấy dòng ngắn: hỏi thăm sức khỏe, dặn giữ gìn ruộng vườn, nhắn rằng mình vẫn ổn.

Viết xong, ông gấp lại rất cẩn thận, rồi dừng bút.

“Tôi nghĩ, nếu gửi thư lúc này, nhà sẽ lo,” bác kể. “Mà mình thì chưa biết ngày mai thế nào.”

Lá thư nằm yên trong ba lô, theo bác qua nhiều đợt chốt giữ, nhiều lần di chuyển. Mãi đến khi tình hình ổn định, bác mới lấy ra đọc lại. Nét chữ đã nhòe vì ẩm, nhưng từng câu vẫn nguyên vẹn.

Cuối cùng, lá thư ấy không bao giờ được gửi. Nhưng với bác, đó là lá thư giữ lại sự bình yên cho gia đình, bằng cách người lính gánh hết lo âu về phía mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn