LÁ THƯ KHÔNG GỬI TRONG RỪNG GIÀ
Giữa rừng sâu biên giới phía Bắc năm 1990, chiến sĩ Lê Viết Tăng đã viết một lá thư cho mẹ nhưng không gửi, giữ lại như một kỷ vật tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho những ngày gian khổ nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Trong ba lô của bác Tăng luôn có một cuốn sổ nhỏ, bìa đã sờn, trong đó là những dòng chữ viết vội dưới ánh đèn dầu leo lét. “Tôi viết cho mẹ, cho quê nhà, nhưng không gửi được,” bác kể, “chỉ để tự nhắc mình phải sống cho xứng.” Người viết đọc lại những dòng chữ tưởng tượng ấy, thấy hiện lên hình ảnh một người lính trẻ vừa cứng cỏi, vừa giàu yêu thương.
Những ngày rảnh hiếm hoi, bác cùng đồng đội đốn củi, đào công sự, gia cố hầm hào, sẵn sàng cho mọi tình huống. Có lần, khi mưa lũ bất ngờ đổ về, bác cùng tổ công tác cứu được một đồng đội bị cuốn trôi suýt mất mạng. “Lúc đó không nghĩ gì cả, chỉ lao xuống kéo bạn lên,” bác nói, giọng trầm lại.
Chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, lá thư không gửi trở thành điểm tựa tinh thần, giúp bác Tăng vượt qua nỗi nhớ nhà, hoàn thành nhiệm vụ, để rồi sau này được kết nạp Đảng trong quân ngũ, ghi dấu bước trưởng thành quan trọng của người lính thời hoa lửa.



