Lá thư không gửi và điều chưa nói
Anh viết lá thư vào một buổi tối rất yên tĩnh.
Không có tiếng súng, không có tiếng gọi. Chỉ có ánh đèn nhỏ và một khoảng lặng hiếm hoi.
Anh bắt đầu bằng những câu đơn giản: “Con vẫn khỏe. Mọi người đừng lo.”
Những câu chữ quen thuộc, gần như ai cũng viết.
Nhưng khi viết tiếp, anh dừng lại.
Có quá nhiều điều anh muốn nói.
Nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Anh muốn kể về những ngày dài không có kết thúc.
Muốn kể về những người đã không còn.
Muốn kể về nỗi nhớ – thứ luôn ở đó, dù anh cố không nghĩ đến.
Nhưng anh không viết.
Không phải vì không có từ.
Mà vì anh không muốn mang nỗi lo về cho gia đình.
Anh hiểu, có những điều nên giữ lại.
Không phải vì chúng không quan trọng.
Mà vì chúng quá nặng.
Anh gấp lá thư lại.
Không gửi.
Nó ở lại trong túi áo, cùng anh đi qua nhiều ngày tháng.
Lá thư ấy không đến được nơi cần đến.
Nhưng nó vẫn tồn tại.
Như một phần của anh.
Một phần không thể nói ra.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, anh mở lại lá thư.
Những dòng chữ vẫn còn đó.
Nhưng cảm xúc đã khác.
Anh nhận ra, có những điều không nói ra không phải là thiếu sót.
Mà là một cách để giữ gìn.
Và đôi khi, điều chưa nói lại là điều sâu nhất.


