Lá thư không kịp gửi
Trong những ngày cuối đời, Nguyễn Văn Trỗi luôn hướng về những người thân yêu.
Anh hiểu rằng mình có thể không còn cơ hội trở về.
Điều đau đớn nhất đối với một người trẻ không phải chỉ là cái chết.
Đó còn là việc phải chia tay những người mình yêu thương khi cuộc đời còn dang dở.
Nhưng Trỗi không để nỗi đau ấy biến thành sự yếu đuối.
Anh biến nó thành sức mạnh để giữ vững khí tiết.
Những lời dành cho người thân vì thế không chỉ là lời từ biệt.
Đó còn là lời nhắn nhủ hãy sống tiếp, hãy tin vào ngày mai.
Có những lá thư không cần gửi vẫn có thể đi rất xa.
Bởi chúng được viết bằng tình yêu và sự hy sinh.



