Lá Thư Không Kịp Gửi
Lá Thư Không Kịp Gửi
Ở xã Gia Phong, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, nhiều người già vẫn còn nhớ về một nữ thanh niên xung phong tên là Đinh Thị Vân.
Bà không nổi tiếng trong sách giáo khoa. Không có tượng đài lớn mang tên bà. Nhưng câu chuyện của bà từng khiến cả một vùng quê lặng đi mỗi khi nhắc lại.
Năm 1967, chiến tranh chống Mỹ bước vào thời kỳ khốc liệt. Khi ấy, Đinh Thị Vân mới tròn 19 tuổi. Cô gái có mái tóc dài và giọng hát chèo rất hay ấy đã viết đơn xin đi thanh niên xung phong dù mẹ khóc cạn nước mắt.
Ngày lên đường, Vân chỉ mang theo một bộ quần áo nâu, chiếc khăn tay thêu dở và một cuốn sổ nhỏ.
Đơn vị của bà làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải ở tuyến lửa Trường Sơn. Công việc nguy hiểm đến mức người ta thường nói:
“Ban ngày tránh bom, ban đêm giành đường sống với tử thần.”
Có những đêm máy bay quần thảo liên tục. Đất rung lên như động đất. Nhưng khi còi báo yên vừa dứt, những cô gái tuổi đôi mươi lại lao ra đường, cầm cuốc xẻng lấp hố bom để xe chở hàng kịp vào Nam.
Đinh Thị Vân là người nhỏ nhất tổ, nhưng lúc nào cũng nhận phần việc nặng.
Một đêm tháng 8 năm 1968, sau trận bom dữ dội, một đoạn đường bị đánh sập hoàn toàn. Nếu không thông đường trước sáng, đoàn xe chở thuốc men sẽ mắc kẹt.
Tiểu đội lao vào làm việc giữa khói bụi và mùi thuốc súng. Mọi người vừa đào đất vừa nghe tiếng máy bay quay lại.
Có người run sợ.
Vân khi ấy chỉ cười:
“Mình còn sống phút nào thì đường phải thông phút đó.”
Gần sáng, khi đoạn đường gần hoàn thành, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ ngay bên mép núi.
Đất đá đổ xuống.
Đồng đội bị hất văng. Khi tỉnh dậy, họ không còn thấy Vân nữa.
Người ta tìm thấy bà dưới lớp đất đá, hai tay vẫn ôm chiếc đèn pin dùng để soi tín hiệu cho xe đi qua.
Trong ba lô của bà có một lá thư chưa kịp gửi về quê.
Lá thư chỉ viết vài dòng:
“Mẹ đừng lo cho con.
Khi nào hết giặc, con sẽ về hát chèo cho mẹ nghe.”
Nhưng bà không bao giờ trở về nữa.
Nhiều năm sau chiến tranh, đồng đội cũ quay lại nơi ấy. Con đường Trường Sơn giờ xanh cây và đầy tiếng chim. Không còn tiếng bom rơi.
Họ kể rằng điều nhớ nhất về Đinh Thị Vân không phải là sự hy sinh, mà là nụ cười của cô gái nhỏ luôn đứng lên đầu tiên mỗi khi bom vừa ngớt.
Một con người bình thường.
Nhưng đã sống một cuộc đời phi thường.
Họ và Tên : Phạm Sĩ Nam Khánh
Lớp : 11A1
Địa chỉ : Trường THPT A Thanh Liêm – xã Thanh Bình – tỉnh Ninh Bình



