LÁ THƯ KHÔNG KỊP GỬI
Nhũng mẩu chuyện được lưu giữ lại để nhớ về 1 thời lịch sử hào hùng của dân tộc
Đêm ấy mưa rừng trút xuống trắng xóa. Trong căn hầm nhỏ, anh lính trẻ ngồi dựa ba lô, tay run run viết thư cho mẹ. Anh viết về đồng đội, về những ngày hành quân và cả ước mơ khi đất nước hòa bình sẽ trở về dựng lại căn nhà tranh cũ. Viết đến đoạn “mẹ đừng lo”, anh dừng lại, nghe tiếng pháo nổ dồn dập phía trước.
Anh gấp thư thật cẩn thận, bỏ vào túi áo ngực như một lời nhắc nhở phải sống. Nhưng trận đánh sáng hôm sau quá ác liệt. Anh ngã xuống khi còn chưa kịp nhìn thấy ngày toàn thắng.
Nhiều năm sau, đồng đội tìm thấy lá thư ấy trong chiếc áo cũ, chữ đã nhòe nhưng tình mẹ con vẫn nguyên vẹn. Lá thư không kịp gửi, nhưng đã trở thành kỷ vật nhắc người đời nhớ về những người lính mãi mãi tuổi đôi mươi.


