“Lá thư không kịp gửi”
“Lá thư không kịp gửi”
Năm 1954, trong những ngày cuối của Chiến dịch Điện Biên Phủ, một chiến sĩ trẻ ngồi nép mình trong chiến hào, dưới ánh đèn dầu leo lét.
Anh lấy ra một tờ giấy đã nhàu.
Viết.
Xóa.
Lại viết.
Bàn tay dính đất, dính cả mùi thuốc súng.
Nhưng từng nét chữ vẫn cố nắn nót:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây vui lắm, mẹ đừng lo.”
Anh dừng lại rất lâu.
Ngoài kia, pháo bắt đầu rền.
Đất rung lên từng nhịp.
Anh biết — trận đánh lớn sắp tới.
Anh nhìn lá thư.
Rồi viết thêm, như vội vàng giành giật thời gian:
“Chiến thắng rồi, con sẽ về ăn cơm với mẹ…”
Chưa kịp ký tên.
Còi lệnh vang lên.
Anh gấp vội lá thư, nhét vào túi áo ngực — chỗ gần trái tim nhất.
Rồi lao ra trận.
Đêm đó, bầu trời Điện Biên đỏ rực.
Đạn pháo xé không khí.
Tiếng hô xung phong át cả tiếng nổ.
Anh chạy.
Ngã.
Lại đứng lên.
Tiến về phía trước.
Cho đến khi…
Một tiếng nổ chát chúa.
Mọi thứ lặng đi.
Gần sáng.
Trận địa im dần.
Đồng đội quay lại tìm người.
Họ thấy anh nằm đó.
Áo ngực thấm đẫm máu.
Một người run tay lấy ra tờ giấy trong túi anh.
Lá thư gần như đã đỏ thẫm.
Chữ nhòe đi.
Nhưng vẫn còn đọc được dòng cuối cùng:
“Chiến thắng rồi…”
Người lính cầm lá thư, không đọc tiếp được nữa.
Anh gấp lại.
Ép chặt vào ngực.
Ngày chiến thắng đến.
Cờ bay trên cứ điểm.
Tiếng hò reo vang khắp núi rừng.
Nhưng có những lời hứa…
mãi mãi dừng lại ở một dòng chưa kịp viết xong.
Và lá thư ấy…
không bao giờ được gửi.



