LÁ THƯ KHÔNG KỊP GỬI
Anh Dũng viết lá thư ấy vào một buổi chiều mưa rừng nặng hạt. Giấy ướt, mực nhòe, anh phải viết rất chậm. Trong thư không có lời thề non hẹn biển, chỉ toàn những câu rất đời: dặn má giữ gìn sức khỏe, nhắc em gái nhớ học hành, hỏi thăm mảnh vườn sau nhà mùa này trồng gì. Viết xong, anh gấp lá thư cẩn thận, cho vào túi áo ngực. Anh bảo khi nào có giao liên thì gửi. Nhưng giao liên chưa đến, trận đánh đã nổ ra trước. Sau này, khi đồng đội thu dọn tư trang của anh, lá thư vẫn còn nguyên, chưa kịp gử
Anh Dũng viết lá thư ấy vào một buổi chiều mưa rừng nặng hạt. Giấy ướt, mực nhòe, anh phải viết rất chậm. Trong thư không có lời thề non hẹn biển, chỉ toàn những câu rất đời: dặn má giữ gìn sức khỏe, nhắc em gái nhớ học hành, hỏi thăm mảnh vườn sau nhà mùa này trồng gì.
Viết xong, anh gấp lá thư cẩn thận, cho vào túi áo ngực. Anh bảo khi nào có giao liên thì gửi. Nhưng giao liên chưa đến, trận đánh đã nổ ra trước.
Sau này, khi đồng đội thu dọn tư trang của anh, lá thư vẫn còn nguyên, chưa kịp gửi đi. Người ta gửi lá thư ấy về quê như một kỷ vật.
Ở hậu phương, má anh đọc từng dòng chữ nhòe nước, mới hiểu rằng trong thời hoa lửa, có những lời yêu thương không bao giờ kịp đến nơi cần đến.


