Lá thư không kịp gửi
Mùa hè năm 1972, ở một làng quê ven sông Thạch Hãn, Minh – chàng trai vừa tròn hai mươi – khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, Minh viết một lá thư cho mẹ, nét chữ còn run vì chưa quen cầm bút lâu. Cậu hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về, sẽ lại cày ruộng, vá mái nhà dột mỗi mùa mưa. Giữa những ngày chiến đấu ác liệt, Minh luôn giữ lá thư ấy trong túi áo ngực. Có những đêm mưa pháo, cậu lôi thư ra đọc lại, chữ đã nhòe nhưng lời mẹ dặn thì vẫn rõ ràng trong tim: “Đi đi con, làng mình còn thì
Mùa hè năm 1972, ở một làng quê ven sông Thạch Hãn, Minh – chàng trai vừa tròn hai mươi – khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, Minh viết một lá thư cho mẹ, nét chữ còn run vì chưa quen cầm bút lâu. Cậu hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về, sẽ lại cày ruộng, vá mái nhà dột mỗi mùa mưa.
Giữa những ngày chiến đấu ác liệt, Minh luôn giữ lá thư ấy trong túi áo ngực. Có những đêm mưa pháo, cậu lôi thư ra đọc lại, chữ đã nhòe nhưng lời mẹ dặn thì vẫn rõ ràng trong tim: “Đi đi con, làng mình còn thì nhà mình còn.” Minh hy sinh trong một trận đánh ác liệt, lá thư chưa kịp gửi, nhưng đồng đội đã mang nó về cho mẹ. Lá thư không kịp gửi ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở hậu thế về một thời tuổi trẻ sẵn sàng gửi trọn thanh xuân cho Tổ quốc.


