Lá thư không kịp gửi
Lá thư không kịp gửi
Bà Hòa vẫn giữ một tờ giấy đã ố vàng, được gấp ngay ngắn trong hộp gỗ.
Đó là lá thư bà viết cho mẹ khi đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Khi tiếng bom rơi bên tai, con chỉ nghĩ đến mẹ và mái nhà cũ…”
Nhưng lá thư chưa bao giờ đến tay người nhận, vì ngay đêm hôm đó đơn vị bà phải di chuyển gấp.
Giờ đây, bà đọc lại mà tay vẫn run run:
“Ngày ấy, ai cũng sống giữa ranh giới sinh – tử. Vậy mà lòng lại bình thản lạ thường, chỉ mong một ngày cả nhà sum họp.”
Lá thư không gửi – nhưng ký ức ấy thì chưa bao giờ rời bà
.



