Lá thư không kịp gửi
Trong nhiều buổi nói chuyện truyền thống, Anh hùng Lê Mã Lương không chỉ kể về những trận đánh ác liệt ở chiến trường Quảng Trị mà còn nhắc đến những kỷ vật của đồng đội. Đối với ông, những lá thư chưa kịp gửi về quê là ký ức khiến ông day dứt nhất sau chiến tranh.
Ông Lê Mã Lương kể rằng, những năm chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, mỗi lần đơn vị được nghỉ giữa các trận đánh, anh em lại tranh thủ viết thư về cho gia đình.
Có người viết cho mẹ.
Có người viết cho người yêu.
Có người chỉ viết vài dòng báo rằng:
"Con vẫn khỏe."
Nhưng không phải lá thư nào cũng đến được quê nhà.
Một buổi chiều, sau trận đánh dữ dội, đơn vị đi tìm đồng đội.
Bên một giao thông hào bị bom đánh sập, ông và đồng đội tìm thấy một chiến sĩ đã hy sinh.
Trong túi áo ngực của người lính ấy có một phong thư được gấp rất cẩn thận.
Ngoài bì thư chỉ ghi:
"Mẹ kính yêu!"
Chưa có địa chỉ.
Chưa kịp dán tem.
Lá thư vẫn còn nguyên.
Ông mở ra.
Những dòng chữ còn dang dở:
"Mẹ ơi! Nếu lần này con hoàn thành nhiệm vụ, con sẽ xin phép về thăm mẹ..."
Bức thư dừng lại ở đó.
Có lẽ người chiến sĩ chưa kịp viết xong thì còi báo động vang lên.
Ông lặng lẽ gấp lại lá thư, đặt vào ba lô của đồng đội.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể đến câu chuyện này, giọng ông luôn chùng xuống:
"Chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng con người, mà còn lấy đi biết bao lời hứa chưa kịp thực hiện."
Ông nói với thế hệ trẻ:
"Các cháu hôm nay có thể gọi điện cho cha mẹ bất cứ lúc nào. Hãy trân trọng điều bình dị ấy. Thời chúng tôi, nhiều người chỉ mong gửi được một lá thư bình an."


