Lá Thư Không Kịp Gửi đi
Buổi chiều hôm đó trời xám đặc. Mây thấp đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay là chạm được. Đơn vị tôi vừa đổi ca gác thì nhận lệnh chuẩn bị cơ động sang điểm cao bên kia sườn núi.
Trước khi đi, anh Hưng kéo tôi lại, nhét vào tay tôi một phong thư đã nhàu.
“Giữ giúp tôi. Khi nào có dịp về tuyến sau thì gửi hộ.”
Tôi cầm lá thư, thấy phong bì chỉ ghi vỏn vẹn: Mẹ.
Tôi trêu:
“Sao không tự gửi?”
Anh cười:
“Thì phòng khi tôi bận.”
Chúng tôi đều hiểu chữ “bận” nghĩa là gì, nhưng không ai nói ra.
Trận đánh diễn ra ngay trong đêm. Mọi thứ diễn ra nhanh, ồn và hỗn loạn hơn bất cứ điều gì tôi từng trải qua. Khi trời gần sáng, tiếng súng thưa dần, rồi im bặt.
Sương xuống rất dày.
Chúng tôi gọi tên nhau trong màn trắng đặc quánh. Từng người lần lượt đáp lại. Cho đến khi gọi đến anh Hưng.
Không có tiếng trả lời.
Chúng tôi tìm anh ở sườn đồi phía đông, nơi đất đá còn vương mùi khói. Anh nằm rất yên, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, như thể chỉ đang ngủ quên.
Trong túi áo anh không còn gì ngoài một chiếc bật lửa cũ.
Tôi chợt nhớ đến phong thư trong túi áo mình.
Ba tuần sau, tôi mới có dịp về tuyến sau. Bưu điện dã chiến chỉ là một căn lều bạt, bàn gỗ xiêu vẹo và một chiếc hòm thư sơn xanh.
Tôi đứng rất lâu trước hòm thư ấy.
Phong bì đã nhàu hơn trước, góc giấy sờn đi vì tôi cầm nó quá nhiều lần. Tôi không biết trong đó anh viết gì. Tôi cũng không dám mở.
Cuối cùng, tôi thả lá thư vào hòm.
Nó rơi xuống rất khẽ, gần như không có âm thanh.
Vài tháng sau, đơn vị tôi rút khỏi khu vực đó. Cuộc chiến lùi xa dần, như một cơn bão đã đi qua.
Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ về người mẹ ở một ngôi nhà nào đó, vào một buổi chiều bình thường, nhận được lá thư của con trai.
Một lá thư được viết trước trận đánh.
Một lá thư không bao giờ có hồi âm.
Và tôi hiểu rằng trong chiến tranh, có những hành trình dài nhất chỉ là quãng đường từ tay người lính… đến hòm thư.


