Cựu chiến binh

 LÁ THƯ KHÔNG KỊP GỬI VỀ

các em. Dù gia đình còn nhiều khó khăn, anh vẫn cố gắng phụ giúp cha mẹ làm ruộng, chăn trâu và chăm sóc các em nhỏ. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Đặng Văn Lộc tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, anh chỉ dặn em trai cố gắng học hành, thay anh chăm sóc cha mẹ và

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Huyền Trang (thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

LÁ THƯ KHÔNG KỊP GỬI VỀ

Tác giả: Nguyễn Thị Huyền Trang-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Đặng Văn Trung

-Năm Sinh:1954

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về người thân đã hy sinh vì Tổ quốc vẫn luôn là nỗi nhớ khôn nguôi đối với những người ở lại. Qua cuộc phỏng vấn ông Đặng Văn Trung, sinh năm 1954, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được nghe câu chuyện về người anh trai mà ông luôn nhắc đến bằng tất cả niềm tự hào và sự tiếc thương.

Ông Trung kể rằng anh trai mình tên là Đặng Văn Lộc, sinh năm 1950. Từ nhỏ, anh Lộc là người sống tình cảm, chăm chỉ và luôn nhường nhịn các em. Dù gia đình còn nhiều khó khăn, anh vẫn cố gắng phụ giúp cha mẹ làm ruộng, chăn trâu và chăm sóc các em nhỏ.

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Đặng Văn Lộc tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, anh chỉ dặn em trai cố gắng học hành, thay anh chăm sóc cha mẹ và hứa sẽ trở về sau ngày đất nước hòa bình.

Sau thời gian huấn luyện, anh Lộc được biên chế vào một đơn vị công binh làm nhiệm vụ rà phá bom mìn và bảo đảm an toàn cho các tuyến hành quân. Công việc vô cùng nguy hiểm vì chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.

Theo lời ông Trung, vào giữa năm 1972, đơn vị của anh trai ông được giao rà phá một bãi mìn để mở đường cho bộ đội và xe vận tải tiến vào chiến trường. Sau nhiều giờ làm việc liên tục dưới cái nắng gay gắt, anh Lộc cùng đồng đội đã xử lý được gần hết số bom mìn còn sót lại.

Khi chỉ còn một quả mìn cuối cùng, anh phát hiện một đồng đội đứng quá gần khu vực nguy hiểm. Anh lập tức hô lớn để mọi người lùi lại. Trong lúc xử lý quả mìn, một tiếng nổ bất ngờ vang lên. Anh Đặng Văn Lộc đã anh dũng hy sinh, còn những người đồng đội ở phía sau đều được bảo toàn tính mạng.

Vài tuần sau, gia đình nhận được ba lô, cuốn sổ tay và một lá thư anh viết dở nhưng chưa kịp gửi về quê. Trong lá thư ấy, anh kể cuộc sống trong đơn vị vẫn ổn, động viên cha mẹ giữ gìn sức khỏe và hẹn ngày trở về. Đó cũng là những dòng chữ cuối cùng gia đình còn được nhìn thấy từ anh.

Ông Đặng Văn Trung chia sẻ rằng mỗi lần đọc lại lá thư ấy, ông lại nhớ đến người anh trai luôn sống vì người khác. Sự hy sinh của anh không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là lời nhắc nhở để các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với quê hương.

Đến nay, chiếc ba lô cũ và lá thư chưa kịp gửi vẫn được ông Trung gìn giữ cẩn thận như những kỷ vật thiêng liêng. Đó là minh chứng cho một tuổi trẻ đã dành trọn cho Tổ quốc và là ký ức không bao giờ phai mờ trong lòng những người thân ở lại.

Tác giả

Nguyễn Thị Huyền Trang

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn