Bài viết

LÁ THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN

LÁ THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN

Bắc Ninh16/04/2026TRƯỜNG MẦM NON PHÙ LƯƠNG (PHƯỜNG ĐÀO VIÊN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một góc nhỏ của chiến trường, anh – người lính trẻ – vẫn giữ cho mình một thói quen: viết thư.

Mỗi đêm, khi tiếng bom tạm lắng, anh lại ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, cẩn thận lấy ra một tờ giấy đã nhàu, bắt đầu viết:

“Em à, hôm nay trời mưa. Anh lại nhớ con đường làng mình, nhớ những buổi chiều hai đứa đi bên nhau…”

Nét chữ anh không đẹp, nhưng đầy chân thành.

Anh viết về những ngày hành quân gian khổ, về đồng đội, về những lần suýt chết trong gang tấc… nhưng chưa bao giờ anh viết về nỗi sợ. Bởi anh muốn người nhận được lá thư ấy chỉ thấy một người lính mạnh mẽ.

Người con gái ấy – người anh thương – vẫn ở nơi quê nhà, chờ đợi.

Ít nhất, đó là điều anh tin.

Những lá thư anh viết xong đều được gấp lại cẩn thận, bỏ vào phong bì. Nhưng rồi… anh không gửi.

Chiến trường khốc liệt, đường liên lạc bị cắt đứt. Có khi anh sợ… lá thư chưa đến tay cô, mà tin dữ đã đến trước.

Vì vậy, anh giữ lại.

Một lá… rồi hai lá… rồi hàng chục lá thư xếp chồng lên nhau trong chiếc túi vải nhỏ.

Đó là nơi anh gửi gắm nỗi nhớ, niềm tin… và cả những lời chưa kịp nói.

Một ngày, trận chiến lớn nổ ra.

Tiếng súng, tiếng bom dồn dập. Đất trời rung chuyển. Anh cùng đồng đội lao vào trận địa, giữ vững vị trí đến những giây phút cuối cùng.

Khi mọi thứ lắng lại…

người ta chỉ tìm thấy chiếc ba lô của anh.

Bên trong, ngoài vài bộ quần áo cũ, là một xấp thư được buộc lại bằng sợi dây nhỏ.

Những lá thư… chưa từng được gửi đi.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Có người mang những lá thư ấy trở về quê anh. Họ tìm đến người con gái năm xưa – người vẫn chưa lập gia

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn