Lá thư không người nhận
Anh Dũng viết thư cho mẹ, nhưng địa chỉ bị mờ vì mưa. Giao liên không tìm được nhà, lá thư được trả lại đơn vị. Anh Dũng đọc lại thư mình, chữ nhòe, nhưng tình vẫn nguyên.
Anh không viết lại ngay, chỉ gấp thư cẩn thận, giữ trong túi. Anh nói: “Khi nào về, tôi sẽ đưa tận tay.”
Nhưng anh không về. Anh hy sinh trong một trận đánh. Đồng đội tìm thấy lá thư không người nhận, trong đó chỉ vài dòng: “Mẹ đừng lo. Con vẫn khỏe. Con nhớ mùi cơm mẹ nấu.”
Lá thư được đưa về xã, nhờ chính quyền tìm gia đình. Cuối cùng, người ta tìm được mẹ anh. Bà đã già, mắt mờ. Khi đọc thư, bà run rẩy, ôm chặt vào ngực.
Bà nói: “Tao không cần con gửi thư nữa… tao chỉ cần con sống.”
Nhưng thư đã đến quá muộn.
Sau này, lá thư được bà bọc trong vải, đặt cạnh gối. Đó là món quà cuối cùng bà nhận được từ con. Một lá thư không người nhận, nhưng lại là tiếng gọi sâu nhất của tình mẫu tử.



