Cựu chiến binh

Lá thư mẹ gửi giữa chiến trường

Câu chuyện về về người con đi lính khi về không còn gặp được mẹ

Thanh Hóa18/09/2026Xã Nga Sơn (Xã Nga Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ năm ấy khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày lên đường, tôi chẳng mang theo được gì nhiều, ngoài vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ đưa và một lá thư bà viết vội rồi gấp lại bỏ vào túi áo tôi.

Mẹ dặn:

“Bao giờ nhớ nhà thì lấy ra đọc.”

Tôi cười bảo mẹ:

“Con đi ít lâu rồi về, cần gì phải nhớ.”

Mẹ không nói gì nữa. Bà chỉ đứng bên cổng nhìn theo cho đến khi bóng tôi khuất sau rặng tre.

Những ngày đầu trong quân ngũ, tôi vẫn còn háo hức lắm. Chúng tôi là những thanh niên từ nhiều miền quê khác nhau tập hợp lại. Người quê Bắc, người quê Trung, người quê Nam. Mỗi người một giọng nói, một tính cách, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn đã thân nhau như anh em.

Rồi chúng tôi lên đường.

Những ngày hành quân dài hơn tôi tưởng. Có những đoạn đường đi từ sáng đến tối. Có hôm mưa rừng đổ xuống bất chợt, quần áo ướt sũng. Có hôm cả đơn vị phải nghỉ lại giữa rừng, lấy lá cây làm chỗ nằm.

Những lúc ấy, tôi bắt đầu nhớ nhà.

Tôi nhớ tiếng mẹ gọi ngoài sân.

Nhớ nồi cơm mẹ nấu.

Nhớ con đường làng mà ngày trước tôi đi đi về về chẳng bao giờ nghĩ nó quý giá đến thế.

Một đêm, tôi lấy lá thư mẹ đưa ra.

Tôi mở thật chậm.

Chữ mẹ không đẹp. Có những dòng còn bị nhòe vì mực. Mẹ hỏi tôi có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không. Mẹ kể ở nhà cây bưởi sau vườn đang ra hoa, con chó vẫn nằm trước cửa, bố vẫn thường ngồi uống trà mỗi chiều.

Cuối thư, mẹ chỉ viết một câu:

“Con cố giữ gìn sức khỏe, nhà mình lúc nào cũng chờ con.”

Tôi đọc xong rồi gấp lại.

Đêm ấy tôi không ngủ được.

Từ đó, lá thư trở thành vật quý nhất trong ba lô của tôi. Mỗi khi nhớ nhà, tôi lại lấy ra đọc. Có lúc tôi thuộc lòng từng chữ nhưng vẫn đọc.

Chiến tranh kéo dài.

Tôi đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người. Có những người bạn cùng đơn vị hôm nay còn ngồi cạnh tôi, hôm sau đã không còn cơ hội nói chuyện nữa.

Tôi vẫn giữ lá thư.

Nhưng một lần hành quân qua suối, ba lô của tôi bị ướt. Khi lấy lá thư ra, giấy đã nhòe gần hết. Tôi cố hong bên bếp lửa, nhưng chữ nghĩa chẳng còn nguyên vẹn.

Tôi buồn mất mấy ngày.

Nhưng rồi tôi nhận ra mình chẳng cần phải đọc nữa.

Tôi đã thuộc lòng nó rồi.

Ngày hòa bình, tôi trở về quê.

Tôi đứng trước cổng nhà rất lâu.

Mẹ chạy ra ôm lấy tôi.

Bà không hỏi tôi đã trải qua những gì. Bà chỉ sờ lên vai, lên mặt tôi rồi nói:

“Về được là tốt rồi con.”

Tôi lấy lá thư cũ trong túi ra.

Mẹ nhìn rồi cười.

Bà bảo:

“Ngày ấy mẹ viết vội quá.”

Tôi nói:

“Con giữ bao nhiêu năm đấy mẹ.”

Bà quay mặt đi lau nước mắt.

Bây giờ mẹ đã không còn nữa. Lá thư cũng chỉ còn vài mảnh giấy cũ.

Nhưng mỗi lần nhìn nó, tôi vẫn nghe như có tiếng mẹ năm xưa:

“Nhà mình lúc nào cũng chờ con.”

Có lẽ trong cuộc đời người lính, chẳng có thứ gì quý hơn cảm giác biết rằng ở đâu đó vẫn có một mái nhà đang chờ mình trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư mẹ gửi giữa chiến trường | Câu chuyện thời hoa lửa