Lá thư mực sim và tình yêu hậu phương quê mẹ Hoằng Hóa
Giữa những khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa hai trận đánh dữ dội và tàn khốc, khi tiếng súng đạn tạm thời lắng xuống nhường chỗ cho tiếng chim hót chuyền cành nơi rừng già, bác Lê Sỹ Hải lại tự tay hái những quả sim rừng mọng nước, cẩn thận ép lấy dòng mực tím thẫm để viết những lá thư gửi về cho gia đình và mẹ già nơi quê hương Hoằng Hóa. Bác kể rằng trang giấy viết thư thường lấy từ sổ tay chiến sĩ hay vỏ bao thuốc lá dã chiến, nét chữ nghiêng nghiêng màu mực sim tím ngắt chứa đựng biết bao tâm tư, tình cảm của người lính trẻ. Trong thư, bác chỉ dám viết vài dòng ngắn gọn báo tin mình vẫn khỏe mạnh, chiến đấu tốt, dặn bố mẹ và các em yên tâm công tác, giữ gìn sức khỏe nơi quê nhà, hoàn toàn giấu đi những gian khổ, thiếu thốn và nguy hiểm rình rập nơi mặt trận. Lá thư ấy vượt qua hàng ngàn cây số rừng núi, chuyền tay qua hàng chục trạm giao liên dã chiến mới về tới tay người thân ở thôn Nhân Đạo, trở thành món quà tinh thần thiêng liêng củng cố niềm tin thắng lợi cho hậu phương vững chắc. Khi được bác Hải cho xem lại mảnh giấy cũ đã ngả màu thời gian theo năm tháng nhưng vẫn nhìn rõ những dòng chữ mực sim kỷ niệm, tuổi trẻ chúng tôi vô cùng xúc động trước tâm hồn lãng mạn, tinh tế và niềm tin trong sáng của người chiến sĩ năm xưa; câu chuyện ấy nhắc nhở chúng tôi phải biết trân trọng từng phút giây hạnh phúc, bình yên bên gia đình mà các thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân rực rỡ.



