Lá thư mực tím chưa kịp gửi và lời hứa với người ngã xuống
Trong hành trang trở về sau chiến tranh của cựu chiến binh Lê Đình Thư, có một kỷ vật khiến bác luôn ngậm ngùi mỗi khi chạm mắt: lá thư mực tím đã ố màu thời gian của người đồng đội cùng quê tên Nam, nhập ngũ cùng bác năm 1984.
Đó là một đêm mùa thu nơi Chiến trường A, trước trận đánh lớn giữ chốt, dưới ánh đèn dầu tù mù trong hầm âm, anh Nam đã nắn nốt viết lá thư gửi về cho mẹ già ở quê nhà. Anh nhờ bác Thư giữ hộ lá thư và dặn: "Nếu tớ không về, cậu nhớ mang lá thư này về tận tay mẹ tớ nhé". Bác Thư mắng bạn gàn dở rồi cả hai cùng hứa sẽ nắm tay nhau trở về ngày chiến thắng.
Nào ngờ, trận đánh rạng sáng hôm sau diễn ra vô cùng khốc liệt. Đối phương dội pháo dồn dập rồi xông lên chiếm công sự. Trong giờ phút sinh tử, anh Nam đã dũng cảm lao ra chắn đợt đạn pháo để bảo vệ hỏa lực của tiểu đội và anh dũng hy sinh ngay trước mắt bác Thư. Cao trào đau thương vỡ òa khi bác Thư ôm lấy thi thể bạn giữa làn khói đạn nghi ngút, gào thét tên bạn trong tuyệt vọng nhưng chỉ nhận lại sự im lặng của núi rừng.
Sau ngày hòa bình, giữ trọn lời thề nơi chiến trường, bác Thư đã lặn lội tìm về quê nhà của anh Nam. Đứng trước người mẹ già tóc bạc phơ đang run run nhận lại lá thư mực tím chưa kịp gửi của con trai, bác Thư quỳ xuống ôm lấy mẹ, xin phép được làm đứa con trai thứ hai để phụng dưỡng mẹ suốt phần đời còn lại.
Câu chuyện nghĩa tình sâu nặng của bác Thư đã chạm đến trái tim của biết bao người. Bác sống trọn vẹn với lời thề đồng đội, trở thành tấm gương sáng ngời về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" cho thế hệ trẻ hôm nay noi theo.



