Lá Thư Người Lính Gửi Về Mẹ
Mẹ ơi,
Con lại viết cho mẹ trong một đêm rất lạ. Ngoài kia, trời tối đen như mực, chỉ có những vệt sáng đỏ rực xé ngang bầu trời — người ta gọi đó là “hoa lửa”. Ở nơi này, hoa không mọc từ đất, mà nở ra từ tiếng nổ, từ khói súng, từ những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết đứng sát bên nhau.
Hôm nay, đơn vị con hành quân qua một cánh rừng đã cháy sém. Mùi khói vẫn còn vương lại, ngai ngái. Con chợt nhớ đến căn bếp nhỏ của mình, nơi mẹ vẫn hay nhóm lửa mỗi chiều. Lửa của mẹ ấm áp, dịu dàng, còn lửa nơi này thì dữ dội và lạnh lẽo đến lạ.
Có lúc con sợ chứ mẹ. Sợ không phải vì tiếng bom, mà vì sợ một ngày nào đó không còn được nghe giọng mẹ gọi, không còn được ngồi ăn bữa cơm có canh rau mẹ nấu. Nhưng rồi mỗi lần nhìn lên trời, thấy những “bông hoa lửa” nở rực, con lại nghĩ: nếu mình lùi bước, thì những mái nhà như nhà mình sẽ không còn bình yên nữa.
Mẹ à, con và đồng đội vẫn thường đùa với nhau rằng: tụi con là những người đi “trồng hoa” trong đêm. Những bông hoa không ai mong muốn, nhưng lại phải có để ngày mai được yên bình hơn. Có người đã ngã xuống, nhưng trong mắt con, họ như những đốm sáng cuối cùng hòa vào bầu trời, trở thành những vì sao.
Nếu một ngày nào đó con không trở về, mẹ đừng buồn quá lâu. Hãy coi con như một bông hoa lửa đã cháy hết mình để thắp sáng một khoảng trời. Nhưng mẹ yên tâm, con vẫn đang cố gắng từng ngày để trở về — trở về với mẹ, với căn nhà nhỏ, với những buổi chiều không còn tiếng súng.
Đêm nay lại có thêm nhiều “hoa lửa” nở. Con sẽ gấp lá thư này lại, giữ nó bên ngực áo. Có thể mai con sẽ gửi được, cũng có thể không. Nhưng tình thương con dành cho mẹ thì lúc nào cũng ở đó, rõ ràng như ánh sáng giữa đêm tối.
Con của mẹ.


