Bài viết

Lá thư nhàu trong túi áo

Ngô Thị Minh Anh

Cao Bằng14/08/2026phường Hòa Bình (phường Hòa Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một ngày hành quân dài, đơn vị dừng lại bên một khu rừng.

Trời đã tối.

Bế Văn Đàn ngồi bên gốc cây, tháo ba lô xuống và kiểm tra lại quân trang.

Khi đưa tay vào túi áo, anh chạm phải một vật quen thuộc.

Một tờ giấy nhỏ.

Đó là lá thư từ quê nhà.


Lá thư đã nhàu

Anh lấy thư ra.

Tờ giấy đã mềm và nhàu ở nhiều chỗ.

Có lẽ vì đã được anh mang theo qua nhiều ngày hành quân.

Nét chữ của mẹ vẫn còn rõ.

Anh mở thư dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn.

Những dòng chữ giản dị hiện ra:

Mẹ hỏi anh có khỏe không.

Bản làng mùa này thế nào.

Mấy người quen có gửi lời hỏi thăm.

Cuối thư, mẹ chỉ dặn:

“Con nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Đàn đọc rất chậm.

Dù đã đọc nhiều lần, anh vẫn muốn đọc lại.


Tờ giấy nhỏ giữa chiến trường

Người bạn ngồi bên cạnh nhìn thấy lá thư.

– Thư nhà à?

Đàn gật đầu.

– Mẹ gửi.

– Cậu đọc mấy lần rồi?

Đàn cười:

– Không nhớ nữa.

Người bạn trêu:

– Nhàu hết cả rồi.

Đàn nhìn tờ giấy:

– Nhàu thì vẫn đọc được.

Rồi anh cẩn thận gấp lại.


Nhớ mái nhà

Đêm ấy, bên ngoài rừng rất yên.

Đàn tựa lưng vào gốc cây.

Anh nhớ căn nhà nhỏ.

Nhớ bếp lửa.

Nhớ tiếng mẹ gọi.

Nhớ con đường dẫn xuống bản.

Những điều tưởng như rất bình thường khi còn ở nhà, giờ đây lại trở nên quý giá.

Anh lấy lá thư ra thêm một lần nữa.

Không đọc.

Chỉ nhìn những nét chữ.


Cất lại vào túi áo

Một người đồng đội hỏi:

– Sao không cất trong ba lô?

Đàn đáp:

– Để trong túi áo, lúc nhớ còn lấy ra đọc được.

Người bạn mỉm cười:

– Cẩn thận kẻo rách.

Đàn gật đầu:

– Tôi giữ mà.

Anh gấp lá thư thật nhỏ rồi đặt trở lại túi áo.

Tờ giấy nhàu nằm sát bên ngực.


Sáng hôm sau, đơn vị lại lên đường.

Bế Văn Đàn khoác ba lô.

Trước khi bước đi, anh đưa tay kiểm tra túi áo.

Lá thư vẫn còn đó.

Một tờ giấy nhỏ không làm chiếc ba lô nhẹ hơn.

Nhưng nó mang theo cả một phần quê nhà.


Có những người lính ra đi với hành trang rất giản dị.

Một bộ quân phục.

Một chiếc ba lô.

Một bi đông nước.

Và đôi khi là một lá thư đã nhàu.

Tờ giấy ấy không có gì quý giá về vật chất.

Nhưng với người lính, nó chứa đựng tiếng nói của gia đình, hình ảnh quê hương và lời nhắc rằng phía sau mình vẫn có những người đang chờ đợi.

Lá thư càng nhàu, càng cho thấy nó đã được người lính nâng niu qua bao chặng đường.

Và có lẽ, trong những năm tháng xa nhà, đôi khi chỉ cần chạm tay vào tờ giấy nhỏ trong túi áo, người lính đã cảm thấy quê hương đang ở rất gần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn