Lá thư nhòe nước mưa gửi từ chiến trường và nỗi lòng người con Đằng Cao
Mùa hè năm 1974, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, người thanh niên Nguyễn Văn Hạnh vừa tròn 18 tuổi đã nghe theo tiếng gọi linh thiêng của Tổ quốc, gác lại bao ước mơ riêng để khoác lên mình màu áo xanh lính trận. Rời mảnh đất Đằng Cao, xã Hoằng Hóa thân yêu, hành trang bác mang theo không chỉ là chiếc ba lô con cóc sờn vai mà còn là hình ảnh dòng sông, mái đình và bóng dáng người mẹ hiền ngày đêm tần tảo. Bước chân vào chiến trường miền Nam nghẹn ngào khói bụi, nơi tiếng đạn pháo cày xới mặt đất suốt đêm ngày, ranh giới giữa cái sống và cái chết mong mong đến mức người lính trẻ phải học cách làm quen với hiểm nguy như một điều tất yếu. Bác Hạnh nhớ lại, giữa những khoảng lặng ngắn ngủi sau mỗi trận đánh ác liệt, dưới ánh đèn dầu tù mờ trong căn hầm chiến hào ngập nước mưa, bác lại vội vàng lấy mảnh giấy hoen màu ra viết thư gửi về quê nhà.
Những dòng chữ nguệch ngoạc, nhòe đi vì hơi ẩm và giọt mồ hôi, đong đầy nỗi thương nhớ mẹ già, nhớ tiếng thoi dệt, nhớ hương lúa chín của thôn Đằng Cao. Bác kể rằng, chính tình yêu quê hương da diết và niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thống nhất đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, biến thành sức mạnh phi thường giúp bác cùng đồng đội kiên cường bám trụ, vượt qua vô vàn đợt mưa bom dội lửa của kẻ thù. Khi chiến tranh lùi xa, bác Hạnh may mắn trở về với quê hương, mang theo những vết thương nhói buốt mỗi khi gió mùa dâng dạt. Không chút đòi hỏi cho riêng mình, bác lại tiếp tục hòa mình vào công cuộc lao động sản xuất, hăng hái cùng nhân dân trong thôn phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự xóm làng và giữ vững bản lĩnh của một người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Ngồi bên bác trong căn nhà ấm cúng tại thôn Đằng Cao, nghe từng lời kể rưng rưng nghĩa tình, thế hệ trẻ chúng tôi không khỏi xúc động và tự hào. Chiếc cầu nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại bình yên như được thu hẹp lại qua từng kỷ niệm của bác. Mỗi lá thư, mỗi câu chuyện thời hoa lửa mà bác Hạnh chia sẻ chính là một bài học lịch sử vô giá về lòng dũng cảm, về sự hy sinh thầm lặng nhưng cao cả của thế hệ cha anh. Mang trong mình ngọn lửa truyền thống ấy, lực lượng đoàn viên thanh niên thôn Đằng Cao nguyện không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao bản lĩnh và phát huy tinh thần xung kích của tuổi trẻ để góp phần xây dựng quê hương Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những giọt máu và giọt mồ hôi mà các bác đã dâng hiến cho độc lập, tự do của dân tộc.



