Cựu chiến binh

LÁ THƯ QUYẾT TÂM RA TRẬN

LÁ THƯ QUYẾT TÂM RA TRẬN

Lào Cai15/11/2025Nguyễn Thanh Chính (Đoàn Thanh Niên Xã Khánh Hoà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ QUYẾT TÂM RA TRẬN

Tôi là Nguyễn Thanh Chính Hội viên hội cựu chiến binh thôn Tát Diêu xã Khánh Hoà, tỉnh Lào Cai. Tôi nhập ngũ ngày 27/2/1975, khi cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam đang đi đến những ngày cuối cùng nhưng cũng khốc liệt nhất. Tạm biệt gia đình, quê hương trong làn sương sớm, tôi mang theo lời căn dặn của mẹ, niềm tin của cha và sự kỳ vọng của toàn thôn xóm. Những ngày đầu huấn luyện tại E12 – Hoàng Liên Sơn chỉ vỏn vẹn một tháng, nhưng lại là khoảng thời gian tôi không bao giờ quên. Đồi núi hoang vu, sương lạnh thấm vào da thịt, bãi tập đầy bùn đất, tất cả đều thử thách ý chí của người lính trẻ. Chúng tôi hành quân đường dài, tập bắn, tập đánh chiếm mục tiêu ngày nối ngày, đêm nối đêm. Có những lúc mệt tưởng như không đứng nổi, nhưng chỉ cần nhìn đồng đội bên cạnh, lòng lại bừng lên quyết tâm. Kết thúc huấn luyện, tôi được biên chế vào quân đoàn, sư đoàn 325, đơn vị đang chuẩn bị hành quân vào chiến trường miền Nam. Trọng trách đặt lên vai người lính lúc này không chỉ là đánh thắng, mà là phải góp sức cho thời khắc lịch sử của dân tộc, thời khắc giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Trước giờ lên đường, cấp trên yêu cầu mỗi chiến sĩ viết quyết tâm thư. Tôi cẩn thận ngồi xuống, tay run nhẹ nhưng trái tim lại cháy bỏng. Tôi viết: “Tôi – Nguyễn Thanh Chính, chiến sĩ sư đoàn 325, xin hứa với Tổ quốc, với nhân dân và với gia đình rằng: Dù phía trước là gian khổ, dù bom đạn có ác liệt đến đâu, tôi vẫn giữ vững ý chí chiến đấu, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Tôi nguyện chiến đấu hết sức mình để giải phóng quê hương. Nếu cần, tôi sẵn sàng hy sinh vì độc lập – tự do của dân tộc Việt Nam.” Lá thư được gấp lại, trao cho đơn vị cất giữ. Tôi bước vào đội hình, cùng đồng đội hành quân về Long Thành – Cẩm Mỹ – Đồng Nai, nơi đang diễn ra những trận chiến quyết liệt mở đường tiến về Sài Gòn. Mỗi bước chân đều nặng trĩu ba lô, nhưng trái tim thì nhẹ nhàng lạ thường – bởi tôi biết mình đang đi trên con đường thiêng liêng nhất của đời người lính. Nhìn lại chặng đường ấy, tôi hiểu rằng lá “quyết tâm thư” nhỏ bé kia đã trở thành nguồn động lực lớn lao, giúp tôi và biết bao đồng đội vượt qua gian nan, chiến đấu kiên cường để góp phần vào chiến thắng của toàn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ THƯ QUYẾT TÂM RA TRẬN | Câu chuyện thời hoa lửa