Khác

LÁ THƯ TÌNH

Trước giờ G vượt sông Gianh tiến vào miền Nam mãnh liệt, không khí ở binh trạm hừng hực một sức nóng gấp gáp. Tiếng xe xích gầm rú, tiếng dậm chân rầm rộ của đoàn quân ra trận hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào bên bến đò xưa. Trong góc hầm dã chiến, dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ chỉ đủ soi sáng một khoảng đất nghèo, người chiến sĩ trẻ miệt mài đặt từng nét chữ lên trang giấy sổ tay đã sờn góc.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Thượng Nông (Đoàn xã Thượng Nông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước giờ G vượt sông Gianh tiến vào miền Nam mãnh liệt, không khí ở binh trạm hừng hực một sức nóng gấp gáp. Tiếng xe xích gầm rú, tiếng dậm chân rầm rộ của đoàn quân ra trận hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào bên bến đò xưa. Trong góc hầm dã chiến, dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ chỉ đủ soi sáng một khoảng đất nghèo, người chiến sĩ trẻ miệt mài đặt từng nét chữ lên trang giấy sổ tay đã sờn góc.

Đó là lá thư gửi về quê nhà – nơi có dòng sông trôi êm đềm và bóng dáng người em gái ngập ngừng buổi chia phôi. Lá thư không ghi địa chỉ cụ thể, chẳng có số nhà hay tên phố, chỉ vỏn vẹn dòng chữ đầy thương nhớ:

"Gửi mẹ và người em gái nơi bến đò xưa..."

Trong thư, anh không kể về những gian khổ, thiếu thốn hay những trận mưa bom bão đạn sắp sửa hứng chịu. Anh chỉ viết về niềm tin ngày chiến thắng, về lời hẹn ước sẽ trở về khi đất nước trọn niềm vui, và dặn dò em thay anh chăm sóc mẹ hiền.

Nét mực vừa khô, tiếng còi tập hợp ngoài sân đã vang lên dồn dập. Người chiến sĩ cẩn thận cuộn tròn lá thư mỏng dính lại thành một dải nhỏ, khéo léo nhét sâu vào bên trong chiếc lò xo của thân chiếc bút máy Kim Tinh – kỷ vật anh luôn giữ bên mình. Anh vội vã vặn chặt nắp bút, rồi quay sang trao tận tay người đồng đội ở lại hậu phương:

“Nếu tớ không trở về, hãy gửi chiếc bút này về bến đò quê tớ nhé…”

Nói rồi, anh khoác lại chiếc ba lô, chạy vụt ra đêm đen hòa vào dòng người tiến về phía trước.

Mấy mươi năm bão lửa đi qua, chiến tranh lùi xa vào quá khứ. Bến đò xưa nay đã thay bằng chiếc cầu bê tông vững chãi, dòng sông Gianh vẫn êm đềm chảy như chưa từng có những ngày bão đạn.

Một chiều thu bình yên, người đồng đội năm xưa – nay đã là một ông lão tóc bạc phơ – tìm về đúng bến đò xưa theo lời hẹn ước. Trước hiên nhà nhỏ phủ màu thời gian, ông trao lại chiếc bút máy Kim Tinh cũ kỹ đã phai màu nhựa cho người phụ nữ có mái tóc đã điểm bạc.

Đôi tay gầy gộc của người em gái năm nào run run tháo từng bộ phận của chiếc bút. Từ trong lòng chiếc lò xo đã gỉ sét theo năm tháng, mảnh giấy cuộn tròn nhỏ xíu rơi ra. Những dòng chữ mực xanh đã phai màu nhưng từng lời thương, từng lời hẹn thề vẫn hiện lên trọn vẹn, ấm áp.

Người chiến sĩ trẻ năm ấy đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, nhưng ngọn lửa tình yêu và lòng thủy chung của anh vẫn sống mãi – gói gọn trong thân chiếc bút máy Kim Tinh, trở thành minh chứng bất tử cho một thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn