Lá thư tình chưa gửi từ thành cổ Quảng Trị
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một "túi bom" khổng lồ. Trung bình mỗi chiến sĩ tại đây phải hứng chịu hàng chục tấn bom đạn mỗi ngày. Giữa cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết ấy, có một tình yêu vẫn xanh ngắt như màu áo lính.
Hoài là sinh viên khoa Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ khi mới học hết năm thứ hai. Trước khi đi, anh thầm thương trộm nhớ Lê, cô bạn cùng lớp có lúm đồng tiền duyên dáng. Họ chưa kịp ngỏ lời, chỉ trao nhau ánh mắt ngại ngùng ngày tiễn đưa ở sân trường.
Tại mặt trận Thành cổ, Hoài được phân vào đội giữ chốt chèo ghe qua sông Thạch Hãn để tiếp tế lương thực và đón thương binh. Sông Thạch Hãn ngày ấy máu nhuộm đỏ cả dòng dòng nước, bom từ máy bay B-52 nổ tung tung, nước bắn cao hàng chục mét.
Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu tù mù trong hầm trú ẩn bên bờ sông, Hoài viết thư cho Lê. Anh không kể về sự khốc liệt, về những người đồng đội vừa ngã xuống ban chiều. Anh chỉ kể về bầu trời Hà Nội, về mùa thu hoa sữa, và về một lời hẹn:
"Nếu ngày chiến thắng anh trở về, anh sẽ dắt em đi qua cây cầu Long Biên, nói với em điều mà ngày lên đường anh còn bỏ ngỏ..."
Trận chiến ngày thứ 81, một quả pháo rót trúng trận địa khi Hoài đang đỡ một chiến sĩ bị thương xuống thuyền. Anh ngã xuống, tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô lép kẹp.
Năm 2002, khi người ta quy tập hài cốt các anh, chiếc ba lô của Hoài được tìm thấy dưới lớp đất sâu. Bên trong là một cuốn sổ tay bọc nilon cẩn thận. Lá thư gửi cho Lê vẫn nằm vẹn nguyên ở đó, nét mực đã nhòe đi nhưng dòng chữ cuối cùng anh viết vội trước trận đánh vẫn rõ mồn một: "Hà Nội ơi, hẹn ngày về...". Anh đã không về, nhưng tình yêu của anh đã hóa thành bất tử cùng dòng sông Thạch Hãn.



