LÁ THƯ TÌNH CÒN MÃI
LÁ THƯ TÌNH CÒN MÃI TG: Thế Dân
Lá thư tình gói trong mảnh ni lông
Nhờ đồng đội chôn sâu trong lòng đấtKhông để đạn của quân thù cướp mấtCùng vui mừng ngày thống nhất non sông."....Một lá thư anh chỉ viết đôi dòngTuyến lửa cũng mong muốn em tha lỗiTình sâu nặng rất nhiều điều muốn nóiHai đứa mình sẽ gói lại trong tim... Em yêu ơi ! Đừng vội vã kiếm tìmNếu có thể em ra đi bước nữaCuộc đời lính là ở trên tuyến lửaĐất nước mình còn một nửa đau thươngAnh biết rằng: Em còn lắm vấn vươngDành tất cả tình thương cho người línhSao linh nghiệm lần này vào trận đánhRồi chúng ta sẽ xa cách muôn trùng..."...Đọc thư anh em xin khóc một lầnĐể anh sống với tuổi xuân mãi mãiNăm tháng đã vì chúng ta dừng lạiCho tóc em xanh mái phía xế chiều...22/4/2026---------------NGỌC CẨMBài thơ khép lại bằng một dư âm lặng mà sâu — như tiếng thở dài của thời gian còn sót lại sau chiến tranh.Lá thư tình không chỉ là lời yêu của một người lính gửi người thương, mà trở thành ký vật của tuổi xuân đã hiến dâng cho đất nước.Người ra đi giữ lại lời hẹn trong lòng đất, còn người ở lại giữ trọn ký ức trong tim mình. Nỗi đau không ồn ào, chỉ lặng lẽ chảy qua năm tháng, để tình yêu hóa thành sự thủy chung bền bỉ, nâng đỡ một đời người.Và vì thế, lá thư ấy vẫn còn mãi — như một ngọn lửa dịu dàng sưởi ấm ký ức, để giữa bình yên hôm nay, ta vẫn nghe vang lên nhịp đập của những trái tim đã yêu, đã hy sinh và đã sống trọn vẹn cho nhau./.



