LÁ THƯ TÌNH VÀ BÔNG HOA HỒNG TRÊN CHIẾN HÀO

Mùa hè đỏ lửa 1972 tại Thành cổ Quảng Trị là nơi thử thách lý tưởng và tình yêu của thế hệ sinh viên ra trận. Vũ Xuân Cường – chàng sinh viên Đại học Kinh tế Quốc dân – đã ngã xuống bên dòng Thạch Hãn, để lại cuốn nhật ký và bông hoa hồng khô trở thành bản tình ca bất tử thời hoa lửa.
Vũ Xuân Cường gác lại ước mơ trở thành nhà kinh tế để xung phong nhập ngũ. Trong ba lô hành quân của anh luôn có một cuốn sổ tay nhỏ chép thơ và một bông hoa hồng khô do người yêu ép tặng trước ngày lên đường.
Dưới những gian hầm chữ A chật hẹp bên bờ Thạch Hãn, giữa tiếng pháo bầy dội dồn dập, Cường vẫn tranh thủ những khoảng lặng để ghi nhật ký. Anh viết về tình đồng đội chia nhau ngụm nước, về niềm tin ngày toàn thắng.
Đêm ngày 20 tháng 6 năm 1972, trước giờ bước vào trận đánh giữ bến vượt, Cường rút bông hoa hồng khô ra ngắm nhìn rồi viết lá thư gửi về quê nhà: "Nếu anh có hóa thân vào đất đá Quảng Trị, em hãy giữ mãi ngọn lửa tình yêu và sống tiếp phần đời của anh nhé...".
Sáng hôm sau, trong một đợt oanh tạc dữ dội của máy bay Mỹ, Vũ Xuân Cường đã anh dũng hy sinh khi tay vẫn ôm chặt khẩu AK. Cuốn sổ tay và bông hoa hồng khô giấu trong túi áo ngực bị mảnh pháo xuyên qua ngấm đượm máu anh.
Lá thư và bông hoa hồng khô của Vũ Xuân Cường được đồng đội gửi về cho người yêu ở hậu phương. Tình yêu lứa đôi hòa quyện với tình yêu Tổ quốc của anh mãi là bản tình ca bất tử của thế hệ thời hoa lửa.



