Lá Thư Tình Viết Trên Lưng Đồng Đội
Mùa mưa năm 1973, đơn vị dừng chân trú quân trong một cánh rừng già dọc đường dây giao liên. Tranh thủ những ngày lặng tiếng bom, anh lôi mảnh giấy thô cắt ra từ bao gạo sấy để viết thư về cho cô bạn gái nơi quê nhà.
Vì không có bàn ghế, anh phải nhờ người đồng đội thân thiết nhất ngồi cúi lưng xuống để làm "bàn viết". Lá thư đầy những lời hỏi thăm nghẹn ngào, những lời hứa hẹn về ngày chiến thắng. Người đồng đội làm bàn viết thỉnh thoảng lại trêu:
"Viết nhanh lên ông giáo ơi, mỏi lưng tôi quá! Mà nhớ viết thêm là thằng bạn ngồi dưới lưng cũng đang mong ngày được ra Bắc uống rượu mừng của hai người đấy nhé!"
Lá thư ấy phải mất nhiều tháng trời vượt qua hàng ngàn cây số bom đạn để về đến tay người nhận, mang theo cả mùi khói súng và tình yêu sắt son của người lính trẻ.


