Lá Thư Trong Ruột Tượng Và Dòng Sông Không Ngủ
Suốt 81 ngày đêm của mùa hè đỏ lửa năm 1972, nhà tôi bên bờ sông Thạch Hãn không lúc nào ngớt tiếng đại bác. Dòng sông khi ấy không còn xanh nữa, nó mang màu đỏ của phù sa quyện với máu của những đứa con từ khắp mọi miền Tổ quốc đổ về đây để giữ gìn từng tấc đất Thành cổ. Tôi có ba đứa con trai thì cả ba đều ra trận. Hai đứa đầu đã hy sinh ở đường 9, chỉ còn thằng út là chiến sĩ bộ binh đang chiến đấu ngay bên kia sông.
Đêm nào tôi cũng ra bờ sông, không phải để khóc, mà để đợi những chuyến đò chở thương binh quay về, hy vọng có chút tin tức của con. Một đêm cuối tháng 7, một người lính trẻ bị thương nặng được đưa vào nhà tôi sơ cứu. Trước khi lịm đi, anh run rẩy lấy từ trong chiếc ruột tượng (bao gạo quấn quanh người) một lá thư đã nhòe nước và máu. Anh thầm thì: "Mẹ ơi... con hứa với thằng Bình sẽ chuyển cái này cho mẹ...". Bình là tên thằng út nhà tôi.
Tôi mở thư dưới ánh đèn dầu tù mù. Thằng Bình viết: "Mẹ ơi, con đang đứng ở nơi ác liệt nhất, nhưng mẹ đừng lo. Nếu con không về, mẹ hãy cứ nhìn ra dòng sông Thạch Hãn. Nước sông vẫn chảy, nghĩa là chúng con vẫn đang sống trong lòng đất nước". Tim tôi đau như có ai cắt, nhưng tôi hiểu, con tôi và đồng đội nó đã chọn một cách sống cao đẹp nhất.
Thằng Bình đã không trở về sau ngày 30/4. Nó đã hòa mình vào dòng sông không ngủ ấy. Bây giờ, mỗi khi đến ngày lễ, tôi lại cùng bà con ra bờ sông thả những nhành hoa đăng. Nhìn những ánh sáng lung linh trôi trên mặt nước, tôi như thấy gương mặt của Bình, của những người lính trẻ năm xưa đang mỉm cười. Nỗi đau của người mẹ Việt Nam là nỗi đau lặng lẽ, nhưng nó cũng mênh mông như dòng sông, luôn bao dung và nuôi dưỡng khát vọng hòa bình cho các thế hệ mai sau.



