Lá thư trong túi áo
Một lá thư nhà đã theo người lính qua những tháng năm chiến tranh khốc liệt, trở thành nguồn động viên giúp ông vượt qua những ngày gian khó nơi chiến trường.
Năm 1970, ông Đặng Văn Khánh là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm tuyến hành quân qua vùng đồi núi hiểm trở. Công việc của đơn vị thường diễn ra từ lúc trời chưa sáng đến đêm muộn. Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo chưa kịp khô đã lại tiếp tục lên đường. Một chiều cuối năm, đơn vị nhận được thư từ hậu phương gửi vào. Ông Khánh nhận lá thư của mẹ mình. Nét chữ đã hơi run nhưng vẫn ngay ngắn. Mẹ ông kể chuyện mùa lúa năm ấy được mùa hơn năm trước. Em gái út đã biết phụ gia đình làm việc nhà. Cuối thư, mẹ chỉ viết ngắn gọn: "Cả nhà đều khỏe. Con giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về." Từ hôm đó, ông Khánh luôn gấp lá thư cẩn thận để trong túi áo ngực. Có lần hành quân dưới cơn mưa lớn kéo dài nhiều giờ, quần áo ướt đẫm. Khi nghỉ chân dưới một mái che tạm, việc đầu tiên ông làm là kiểm tra lá thư có còn nguyên không. Người đồng đội ngồi cạnh nhìn thấy liền cười: — "Giữ kỹ hơn cả lương khô." Ông Khánh cười đáp: — "Đây là nhà của mình mang theo." Những lúc khó khăn nhất, ông lại mở lá thư ra đọc. Không phải vì nội dung dài. Mà bởi trong những dòng chữ giản dị ấy có cả sự chờ đợi và niềm tin từ hậu phương. Nhiều năm sau chiến tranh, tờ giấy đã ngả màu vàng cũ. Ông Khánh vẫn giữ nó trong một chiếc hộp nhỏ. Ông thường kể với con cháu: "Có những thứ rất mỏng manh. Nhưng lại đủ sức giúp con người đi qua những quãng đường dài nhất."



