Lá Thư Từ Bên Kia Dốc Đá
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một lá thư chưa kịp gửi của người đồng đội đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, mang theo tình cảm gia đình, tình đồng chí và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Hơn 50 năm trôi qua, ông Trần Văn Bình vẫn coi đó là ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.
Cuối năm 1972, đơn vị của ông Trần Văn Bình đóng quân tại một khu rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên. Những ngày ấy, bom đạn liên miên, anh em chiến sĩ vừa chiến đấu, vừa tranh thủ những giờ nghỉ hiếm hoi để viết thư về cho gia đình.
Trong đơn vị, chiến sĩ Phạm Văn Thắng, quê ở Nam Định, là người rất chăm viết thư. Hầu như tháng nào anh cũng nắn nót vài trang giấy gửi về cho mẹ già và cô em gái đang tuổi đi học. Anh thường nói:
– “Chỉ cần biết ở nhà bình yên là mình yên tâm chiến đấu.”
Một buổi chiều đầu tháng 1 năm 1973, đơn vị nhận lệnh cơ động gấp. Trước lúc lên đường, anh Thắng cẩn thận gấp lá thư vừa viết xong, nhờ ông Bình khi có dịp thì gửi giúp về quê.
Đêm hôm đó, đơn vị chạm địch. Trận chiến diễn ra quyết liệt. Khi tiếng súng ngừng vang, đồng đội đau xót khi biết anh Phạm Văn Thắng đã anh dũng hy sinh trong lúc bảo vệ vị trí của đơn vị.
Thu dọn ba lô của anh Thắng, ông Bình tìm thấy lá thư còn nguyên trong túi áo. Trên phong bì chỉ ghi vỏn vẹn:
"Kính gửi mẹ và em gái ở quê nhà."
Ông Bình giữ lá thư ấy cẩn thận suốt thời gian còn ở chiến trường. Sau ngày đất nước thống nhất, năm 1976, ông đã tìm về quê anh Thắng để trao tận tay bức thư cho mẹ của người đồng đội đã khuất.
Cầm lá thư trên tay, người mẹ già lặng đi hồi lâu rồi bật khóc. Bà vuốt ve từng dòng chữ của con trai như thể anh vẫn còn đâu đây. Bức thư chỉ kể những chuyện rất giản dị:
"Mẹ đừng lo cho con. Anh em trong đơn vị thương nhau như ruột thịt. Ngày thống nhất, con sẽ về phụ mẹ sửa lại mái nhà và đưa em gái đi học tiếp..."
Người mẹ nghẹn ngào nói với ông Bình:
– “Con tôi không trở về, nhưng lá thư này khiến tôi có cảm giác nó vẫn luôn ở bên mẹ.”
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi lần nhắc đến người đồng đội năm xưa, ông Trần Văn Bình vẫn xúc động. Ông cho rằng chiến tranh đã qua đi, nhưng tình đồng chí, lòng hiếu thảo và khát vọng hòa bình của những người lính năm ấy sẽ mãi là ngọn lửa sáng trong ký ức của các thế hệ mai sau.



