Lá Thư Từ Chiến Hào
Đêm xuống rất nhanh nơi chiến hào dã chiến. Ánh trăng mờ bị che khuất bởi những tán cây rừng, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và hơi đất ẩm lạnh. Trong khoảnh khắc yên lặng hiếm hoi ấy, người lính trẻ mở chiếc ba lô sờn cũ, lấy ra tờ giấy đã ngả màu và cây bút chì ngắn ngủn. Anh viết thư cho mẹ. Lá thư không dài, cũng chẳng có lời than thở. Anh kể rằng rừng mùa này nhiều hoa dại, rằng đồng đội của anh ai cũng lạc quan, rằng anh vẫn khỏe và luôn nhớ đến mái nhà nhỏ nơi quê xa. Anh dặn mẹ giữ
Đêm xuống rất nhanh nơi chiến hào dã chiến. Ánh trăng mờ bị che khuất bởi những tán cây rừng, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và hơi đất ẩm lạnh. Trong khoảnh khắc yên lặng hiếm hoi ấy, người lính trẻ mở chiếc ba lô sờn cũ, lấy ra tờ giấy đã ngả màu và cây bút chì ngắn ngủn. Anh viết thư cho mẹ. Lá thư không dài, cũng chẳng có lời than thở. Anh kể rằng rừng mùa này nhiều hoa dại, rằng đồng đội của anh ai cũng lạc quan, rằng anh vẫn khỏe và luôn nhớ đến mái nhà nhỏ nơi quê xa. Anh dặn mẹ giữ


