Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lá Thư Từ Chiến Hào

Câu chuyện kể về một người lính trẻ nơi chiến hào, giữa những ngày tháng bom đạn vẫn cố gắng viết thư gửi về gia đình. Qua ký ức của Lê Văn Bình, ta thấy được nỗi nhớ nhà, tình thân và niềm hy vọng về ngày hòa bình trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

10/03/2026Giàng Thị Sú (Trường MN Trung Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Bình nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Anh được điều đến một đơn vị đóng quân ở vùng đồi đất đỏ, nơi những chiến hào kéo dài ngoằn ngoèo như những con rắn đất bám theo sườn đồi. Những ngày ở chiến trường, thứ Bình nhớ nhất là ngôi nhà nhỏ của gia đình ở quê. Mỗi khi đêm xuống, sau khi hoàn thành ca gác, anh thường lấy tờ giấy đã hơi nhàu trong ba lô ra để viết thư. Ánh đèn dầu nhỏ đặt trên một chiếc hộp đạn cũ soi sáng từng dòng chữ. Bình viết chậm rãi, cẩn thận như sợ bỏ sót điều gì. Anh kể cho mẹ nghe về những cánh rừng bạt ngàn, về những người bạn trong tiểu đội luôn sẵn sàng chia nhau từng miếng lương khô. Nhưng anh không bao giờ kể về những trận pháo kích hay những lúc nguy hiểm cận kề. Bình chỉ viết:
“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo.” Một buổi chiều, khi cả đơn vị vừa trải qua một trận chiến căng thẳng, Bình lại ngồi xuống viết tiếp bức thư còn dang dở. Xung quanh, đất đá vẫn còn vương mùi khói súng. Anh ngẩng lên nhìn bầu trời, nơi những đám mây đang trôi chậm qua dãy núi xa. Bình viết dòng cuối cùng:
“Con mong ngày trở về, sẽ được ngồi trước hiên nhà nghe mẹ kể chuyện như ngày xưa.” Lá thư ấy sau đó được gửi đi theo chuyến xe tiếp tế. Nhiều năm trôi qua, khi chiến tranh đã kết thúc, Lê Văn Bình vẫn giữ thói quen đọc lại những lá thư cũ. Với anh, mỗi lá thư không chỉ là lời gửi về gia đình, mà còn là mảnh ký ức của một thời hoa lửa – nơi những người lính trẻ đã mang theo cả tình yêu quê hương trong từng dòng chữ giản dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn