Bài viết

LÁ THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG VÀ NỖI LÒNG ĐÊM MẤT NGỦ

Thanh Hóa16/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lật gióng cẩn thận từng kỷ vật được cất giữ trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bác Nguyễn Viết Năm đưa cho chúng tôi xem những lá thư đã ố màu thời gian, viền giấy đã mục nát vì độ ẩm của rừng núi năm xưa. Bác trầm ngâm kể về những đêm dừng chân sau dặm dài hành quân, dưới ánh đèn dầu tù mù tạc từ vỏ đạn hay ánh sáng mờ mịt của ánh trăng qua kẽ lá, bác tỉ mẩn viết từng dòng chữ gửi về cho gia đình ở thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa. Trong thư, bác chưa bao giờ nhắc đến những hiểm nguy, những trận mưa bom bão đạn hay cảnh đói rét nơi chiến trường, mà chỉ hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, hỏi xem mùa lúa năm nay ở quê nhà có được mùa, lũy tre đầu làng Trù Ninh có còn xanh tốt. Bác cười hiền bảo rằng lúc ấy viết thư chỉ sợ người thân ở quê lo lắng, nên từng câu chữ đều gói gọn tinh thần lạc quan và niềm tin ngày chiến thắng trở về. Lắng nghe từng câu chuyện mộc mạc ấy, thế hệ trẻ Đoàn Thanh niên chúng tôi không khỏi nghẹn ngào trước tình yêu gia đình gắn liền với tình yêu quê hương đất nước vô bờ bến của người lính trẻ năm xưa. Những dòng thư tay vượt qua ngàn trùng gian khó không chỉ là sợi dây kết nối giữa hậu phương và tiền tuyến, mà còn là minh chứng sống động cho nghị lực, sự hy sinh thầm lặng và tâm hồn cao đẹp của thế hệ cha anh, truyền cho chúng tôi bài học sâu sắc về sự trân trọng những giá trị bình dị nhưng vô giá của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG VÀ NỖI LÒNG ĐÊM MẤT NGỦ | Câu chuyện thời hoa lửa