Bài viết

Lá thư từ "Địa ngục trần gian" Côn Đảo

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Thị Linh (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, người ta gọi Côn Đảo là "địa ngục trần gian", nhưng với chúng chú, đó là trường học lớn nhất của lòng trung kiên. Chú bị địch bắt năm 1968 khi đang làm nhiệm vụ biệt động tại Sài Gòn. Sau những trận tra tấn thừa sống thiếu chết, chúng tống chú vào "Chuồng Cọp". Hãy tưởng tượng một không gian hẹp chỉ vừa một người nằm, phía trên là song sắt để cai ngục rắc vôi bột và dội nước bẩn xuống bất cứ lúc nào. Cái đói, cái khát và sự hành hạ thể xác không đáng sợ bằng việc chúng tìm cách đánh gục ý chí của người chiến sĩ, bắt chúng chú phải ký vào tờ giấy chiêu hồi, phản bội Đảng.

Trong bóng tối mịt mù ấy, chú đã tìm cách giữ vững tinh thần bằng những "lá thư không giấy". Chúng chú dùng mảnh gạch vỡ hoặc móng tay để khắc lên tường những vần thơ, những lời nhắn nhủ cho đồng chí. Chú nhớ nhất lần cả trại giam bí mật tổ chức một buổi lễ truy điệu cho một đồng chí vừa hy sinh vì kiệt sức. Không có nhang khói, không có vòng hoa, chúng chú chỉ có những ánh mắt rực lửa và lời thề thầm lặng vang lên trong tâm khảm.

Một lần, chú may mắn nhận được một mảnh giấy nhỏ xíu giấu trong mẩu bánh mì từ phía ngoài gửi vào, vỏn vẹn dòng chữ: "Ngoài này vẫn vững vàng, các đồng chí hãy kiên tâm". Mảnh giấy ấy quý hơn vàng, chú đã bí mật chuyền tay cho anh em trong dãy xà kle. Đọc xong, ai nấy đều trào nước mắt. Sự hy sinh của tuổi hai mươi trong ngục tù là sự hy sinh thầm lặng nhất, nơi con người ta chiến đấu với chính nỗi đau của mình để bảo vệ danh dự dân tộc. Khi ngày giải phóng đến, bước ra khỏi cổng nhà tù, nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đảo, chú hiểu rằng: Sự kiên trung của chúng chú đã góp một viên gạch vào đài độc lập hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn