Lá thư từ Hải Phòng
Giữa chiến trường xa xôi, một lá thư từ Hải Phòng có thể khiến người lính vui suốt nhiều ngày.

Bác Trần Văn Định nhập ngũ năm 1970. Trong những năm xa nhà, thư từ là điều bác mong chờ nhất.
Có lần sau nhiều tháng không nhận được thư, bác bắt đầu lo lắng. Rồi một buổi chiều, người đưa thư của đơn vị gọi tên bác. Đó là một lá thư từ Hải Phòng.
Bác kể mình đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần. Mẹ kể chuyện gia đình, em gái kể chuyện học hành, còn người hàng xóm gửi lời hỏi thăm.
Lá thư không có điều gì đặc biệt. Chỉ là những chuyện rất bình thường của cuộc sống. Nhưng với người lính xa quê, những dòng chữ ấy quý giá vô cùng.
Bác giữ lá thư trong túi áo, tối đến lại lấy ra đọc. Đồng đội hỏi: “Có tin gì mới không?”. Bác cười: “Nhà tôi vẫn bình yên”.
Câu nói ấy đủ để bác vui.
Sau này, nhiều lá thư đã thất lạc theo năm tháng. Nhưng ký ức về những lần chờ thư vẫn còn nguyên.
Bác nói rằng chiến tranh đã khiến bác hiểu sâu sắc giá trị của hai chữ “quê nhà”. Dù đi đâu, người ta vẫn luôn có một nơi để nhớ và mong ngày trở về.



