Cựu chiến binh

LÁ THƯ TỪ HẬU PHƯƠNG

Giữa những tháng ngày ác liệt nơi chiến trường Campuchia, có một kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại theo bác Lê Ngọc Hùng suốt cả cuộc đời. Đó là một lá thư từ quê nhà, đến đúng lúc tinh thần người lính chạm đáy. Trong bom đạn, con chữ mộc mạc đã trở thành điểm tựa để bác và đồng đội vững vàng hơn. Một kỷ niệm lặng lẽ nhưng đầy sức nặng của tình người.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Lan (Chi Đoàn Trường Mầm non Hoằng Đạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1985, khi chiến sự vẫn còn căng thẳng tại tỉnh Siem Reap, Vương quốc Campuchia, đơn vị của bác Lê Ngọc Hùng đóng quân dài ngày trong rừng sâu. Thiếu thốn đủ bề: lương thực ít, thuốc men hiếm, tinh thần chiến sĩ có lúc xuống rất thấp. Bác khi ấy vẫn mang quân hàm Trung sĩ, giữ chức Chính trị viên, trách nhiệm càng nặng nề hơn bao giờ hết.

Một buổi chiều, cán bộ giao liên mang đến vài lá thư hiếm hoi từ hậu phương. Trong số đó có một lá đề tên bác. Giấy đã ố vàng, nét chữ run run.
“Là thư của mẹ tôi,” bác khẽ nói, ánh mắt xa xăm.

Bác đọc thư cho anh em nghe. Chỉ là những câu chữ giản dị: hỏi thăm sức khỏe, dặn giữ gìn bản thân, nói quê nhà mùa lúa đã chín. Vậy mà cả trung đội lặng đi.
“Đọc đến đoạn mẹ viết cả nhà vẫn chờ con, tôi không cầm được nước mắt,” bác kể.

Tối hôm ấy, bác gom anh em lại, nói một câu mà bác nhớ mãi:
“Chúng ta chiến đấu không chỉ cho Tổ quốc, mà cho những người đang chờ mình trở về.”

Sau lá thư ấy, tinh thần đơn vị như được tiếp thêm lửa. Những ngày sau đó, dù phải hành quân liên tục, đối mặt nhiều trận truy quét nguy hiểm, anh em vẫn động viên nhau vượt qua. Với vai trò chính trị viên, bác Hùng luôn mang theo lá thư trong túi áo ngực, coi đó như bùa hộ mệnh.

Kết thúc đợt công tác tại Siem Reap, bác được tặng Giấy khen hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế, ghi nhận vai trò giữ vững tinh thần chiến sĩ trong điều kiện gian khổ. Nhưng bác bảo, phần thưởng lớn nhất chính là được đọc lại lá thư ấy trong ngày xuất ngũ năm 1988, khi trở về thôn Hạ Vũ 1.

“Chiến tranh dạy tôi hiểu rằng, có những thứ nhỏ bé nhưng cứu người hơn cả súng đạn,” bác nói khẽ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn