Cựu chiến binh

Lá thư từ hậu phương (3)

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở chiến trường Hà Tĩnh, điều tiếp thêm sức mạnh cho ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội chính là những lá thư từ quê nhà. Một lá thư của mẹ gửi vào mặt trận đã khiến ông xúc động suốt nhiều năm. Đó cũng là động lực giúp người lính trẻ vượt qua mọi gian khổ.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sơn nói rằng thời chiến, thứ quý giá nhất đối với người lính đôi khi chỉ là một lá thư nhỏ từ quê nhà.

Năm 1971, đơn vị ông đóng quân ở vùng núi Hương Khê, Hà Tĩnh để bảo vệ tuyến đường vận tải chiến lược. Cuộc sống trong rừng rất thiếu thốn. Có thời điểm nhiều tháng liền không nhận được tin tức từ gia đình.

Một chiều mưa, anh liên lạc mang tới cho ông một lá thư đã nhàu cũ vì đi qua nhiều chặng đường. Đó là thư mẹ ông gửi từ quê Thanh Hóa.

Ông kể:
“Mẹ chỉ học ít chữ thôi nhưng dòng nào cũng làm tôi rưng rưng.”

Trong thư, mẹ dặn ông giữ gìn sức khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi ngày hòa bình trở về. Cuối thư còn có dòng chữ nguệch ngoạc: “Cả nhà đều nhớ con.”

Đêm ấy, ông đọc đi đọc lại lá thư dưới ánh đèn dầu nhỏ xíu trong hầm trú ẩn. Ngoài trời tiếng bom vẫn vọng lại từng đợt.

Ông cười hiền khi nhớ lại:
“Hồi đó chỉ cần một lá thư thôi là có thêm sức mạnh ghê gớm lắm.”

Ít ngày sau, đơn vị ông bị máy bay đánh phá dữ dội. Một hầm trú quân bị sập, nhiều chiến sĩ bị thương. Ông cùng đồng đội đào đất cứu người suốt đêm.

Trong túi áo ngực, lá thư của mẹ vẫn được ông giữ nguyên vẹn. Ông bảo đó như một lời nhắc rằng phía sau người lính luôn có gia đình và quê hương chờ đợi.

Sau này hòa bình lập lại, lá thư cũ ấy vẫn được ông cất giữ như một kỷ vật quý giá nhất của đời quân ngũ.

Câu chuyện 8: Người lính và em bé bên đường

Phần 1: Mô tả ngắn gọn

Trong một lần hành quân qua vùng chiến sự Quảng Trị, ông Lê Ngọc Sơn đã gặp một em bé mồ côi giữa làng quê tan hoang vì bom đạn. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đầy xúc động ấy khiến ông nhớ mãi đến tận hôm nay. Giữa chiến tranh khốc liệt, tình người vẫn luôn tỏa sáng.

Phần 2: Câu chuyện

Mỗi lần kể về chiến tranh, ông Sơn thường nói rằng điều khiến ông day dứt nhất không phải là những trận bom mà là cảnh người dân vô tội chịu nhiều đau thương.

Năm 1972, trong một đợt hành quân qua vùng Triệu Phong, Quảng Trị, đơn vị ông đi ngang một ngôi làng vừa bị bom cày nát. Nhà cửa đổ sập, khói bụi còn mù mịt.

Khi đang hỗ trợ bà con di chuyển khỏi vùng nguy hiểm, ông nhìn thấy một bé gái khoảng sáu tuổi ngồi ôm con búp bê rách bên gốc tre cháy sém.

Ông kể chậm rãi:
“Con bé không khóc, chỉ ngồi im. Hỏi mới biết cha mẹ em vừa mất sau trận bom.”

Anh em trong đơn vị lấy phần lương khô cuối cùng cho em bé. Một chiến sĩ còn tháo khăn mặt buộc lại thành chiếc túi nhỏ đựng đồ cho em.

Trước lúc rời đi, bé gái níu tay ông hỏi:
“Bộ đội có về nữa không chú?”

Ông bảo chính câu hỏi ấy khiến ông nghẹn suốt cả quãng đường hành quân sau đó.

Nhiều năm sau, ông vẫn luôn nhớ đôi mắt của em bé bên làng quê đổ nát năm ấy. Với ông, đó là hình ảnh nhắc nhở về giá trị của hòa bình.

Ông thường nói với con cháu:
“Chiến tranh đau thương lắm. Vì thế phải biết quý cuộc sống hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn