Lá thư từ hậu phương
Mùa thu năm 1981, sau cả tháng trời tắc đường dây liên lạc, đội liên lạc cơ giới mới gùi được một bao thư lên chốt. Hạnh may mắn nhận được thư của người con gái quê nhà.
Lá thư viết trên giấy học sinh kẻ ngang, mực đã nhòe đi vài chỗ vì ẩm ướt trong quá trình vận chuyển. Trong hầm khoét sâu vào lòng núi, dưới ánh đèn dầu thắt bằng dây may-sơ, Hạnh đọc từng chữ cho cả tiểu đội cùng nghe. Thư kể chuyện làng quê mùa thu hoạch, chuyện giếng nước đầu làng, chuyện người ta vẫn nhắc tên các anh mỗi bận hội làng.
Mấy gã lính trẻ vây quanh, mắt sáng lên từng hồi. Thằng Hùng "sứt" nằm ngửa tay lên trán, thì thầm:
— Anh Hạnh này, hết chiến tranh, em nhất định phải về quê anh chơi một chuyến, xem người con gái viết thư truyền cảm thế này trông ra sao.
Lá thư chuyền tay qua từng người, trở thành món quà tinh thần quý giá nhất giữa vùng biên thùy rực lửa, tiếp thêm sức mạnh để họ giữ vững từng thước đất quê hương



