LÁ THƯ TỪ HẬU PHƯƠNG GỬI RA MẶT TRẬN
Ngày 13/3/1954, quân ta nổ súng mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Sau 56 ngày đêm chiến đấu, ngày 7/5/1954, tập đoàn cứ điểm của Pháp bị tiêu diệt hoàn toàn. Đây là đỉnh cao của cuộc kháng chiến chống Pháp.
Trong chiến dịch, hàng chục nghìn cán bộ, chiến sĩ và một lực lượng dân công, thanh niên xung phong khổng lồ phải vượt qua núi cao, đường xa để bảo đảm cho mặt trận.
Tôn Đức Thắng khi ấy là Quyền Trưởng ban Thường trực Quốc hội và là Chủ tịch Mặt trận Liên Việt. Ông không có mặt với tư cách người chỉ huy quân sự tại Điện Biên Phủ, nhưng tiếng nói của ông từ hậu phương hướng về chiến trường có ý nghĩa tinh thần rất lớn.
Đặc biệt, sau chiến thắng, Điện văn của Tôn Đức Thắng gửi Ban Chỉ huy, cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân và dân công tại mặt trận Điện Biên Phủ đã được đăng tải trong tư liệu lịch sử. Ông khẳng định chiến thắng là minh chứng cho tinh thần dũng cảm của bộ đội và sự cố gắng lớn lao của lực lượng dân công phục vụ mặt trận.
Báo Nhân Dân cũng lưu lại tư liệu cho thấy số báo Quân đội nhân dân cuối cùng tại mặt trận Điện Biên Phủ có Điện văn của Tôn Đức Thắng gửi Ban Chỉ huy và cán bộ, chiến sĩ, dân công.
Chi tiết này rất có giá trị khi kể về “thời hoa lửa” của ông.
Tôn Đức Thắng không đứng trong chiến hào A1 hay Him Lam. Nhưng ông đứng ở một vị trí khác – vị trí của người đại diện cho hậu phương gửi tình cảm, niềm tin và sự biết ơn tới những người đang trực tiếp chiến đấu.
Điện Biên Phủ vì vậy không chỉ là chiến thắng của những người cầm súng, mà còn là chiến thắng của cả một dân tộc.



