LÁ THƯ TỪ MÙA XUÂN NĂM ẤY
LÁ THƯ TỪ MÙA XUÂN NĂM ẤY
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh vẫn bao trùm nhiều vùng đất ở miền Nam. Trong những ngày Tết, khi mọi người đang mong chờ một năm mới bình yên, nhiều người lính lại chuẩn bị bước vào một cuộc chiến đầy khốc liệt.
Ở một ngôi nhà nhỏ ven đô, cô gái tên Mai ngồi viết thư cho anh trai đang ở chiến trường.
Cô cẩn thận đặt tờ giấy lên chiếc bàn gỗ, rồi viết:
“Anh à, Tết này nhà mình vẫn có bánh chưng. Mẹ bảo nếu anh không về thì mẹ vẫn để dành cho anh một phần. Em chỉ mong anh bình an và sớm trở về.”
Mai gấp lá thư lại, đặt vào phong bì.
Cô không biết rằng đó sẽ là một trong những lá thư cuối cùng mình viết cho anh.
Đêm giao thừa, tiếng pháo vang lên xen lẫn những âm thanh của chiến tranh. Không khí vốn quen thuộc của ngày Tết nhanh chóng bị phá vỡ.
Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 bắt đầu diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Những trận đánh xảy ra tại nhiều đô thị và khu vực quan trọng.
Ở ngoài chiến trường, anh trai Mai là Tuấn cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ.
Tuấn mang theo lá thư của em gái trong túi áo.
Trong một khoảnh khắc ngắn giữa những trận chiến, anh lấy lá thư ra đọc.
Anh nhớ căn nhà nhỏ.
Nhớ mẹ.
Nhớ cô em gái luôn chờ anh trở về.
Một người đồng đội nhìn thấy lá thư rồi hỏi:
— Nhà cậu có em gái à?
Tuấn mỉm cười:
— Ừ. Nó lúc nào cũng bảo tôi phải trở về ăn Tết.
Người đồng đội cười:
— Vậy thì nhất định phải trở về.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người cơ hội thực hiện lời hứa.
Những ngày sau đó diễn ra vô cùng ác liệt. Tuấn bị thương trong một trận chiến và phải rời khỏi đơn vị để điều trị.
Trong khi ấy, ở quê nhà, Mai vẫn chờ thư.
Ngày này qua ngày khác, cô ra đầu ngõ mỗi khi nghe tiếng người đưa thư.
Một buổi chiều, Mai nhận được một phong thư.
Nhưng đó không phải là lá thư của anh trai.
Đó là thông báo anh đã bị thương và đang được điều trị.
Mai vừa khóc vừa mỉm cười.
Ít nhất anh vẫn còn sống.
Cô lập tức viết thư trả lời:
“Anh cứ yên tâm chữa bệnh. Mẹ vẫn khỏe. Bánh chưng năm nay em vẫn để dành phần của anh.”
Nhiều tháng sau, Tuấn trở về.
Anh bước xuống từ chiếc xe với một cánh tay bị thương.
Mai chạy đến ôm lấy anh.
Cô không nói được gì.
Tuấn chỉ mỉm cười:
— Anh về rồi đây.
Mẹ đứng phía sau, nước mắt lặng lẽ rơi.
Chiếc bánh chưng được giữ lại từ Tết đã không còn nguyên vẹn, nhưng mẹ vẫn đặt nó lên bàn.
Cả gia đình ngồi bên nhau trong một buổi chiều bình yên.
Nhiều năm sau, lá thư năm ấy vẫn được Mai giữ trong một chiếc hộp cũ.
Chiến tranh đã kết thúc. Những con đường thay đổi, những ngôi nhà mới mọc lên, những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình.
Mai đã trở thành một người mẹ. Cô đưa lá thư cho các con đọc và kể về mùa xuân năm 1968.
Cô nói:
— Các con hãy nhớ rằng trong chiến tranh, điều người ta mong muốn nhất đôi khi chỉ là một điều rất giản dị: được trở về nhà.
Ngoài sân, những cành hoa mùa xuân đang nở.
Mai nhìn chúng thật lâu.
Cô hiểu rằng thời gian có thể trôi qua, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh sẽ không biến mất.
Lá thư từ mùa xuân năm ấy không chỉ là lời nhắn của một người em dành cho anh trai. Nó còn là lời nhắc nhở về tình thân, về những mất mát của chiến tranh và về giá trị vô cùng quý báu của hòa bình.



