LÁ THƯ TỪ QUÊ NHÀ (1)
Ký ức về lá thư từ quê nhà mà bác Đoàn Văn Hưng nhận được trong những năm công tác giữa rừng Trường Sơn, mang đến cho bác và đồng đội nguồn động viên tinh thần đặc biệt.
Trong những năm tháng chiến tranh, đối với những người lính xa quê, một lá thư từ gia đình luôn là món quà vô cùng quý giá. Giữa rừng sâu Trường Sơn, nơi quanh năm chỉ có tiếng gió, tiếng mưa và tiếng máy liên lạc, những dòng chữ từ quê nhà trở thành nguồn động viên giúp họ vượt qua biết bao gian khó.
Bác Đoàn Văn Hưng vẫn nhớ rất rõ một buổi chiều cuối mùa mưa năm ấy. Sau nhiều ngày liên tục làm nhiệm vụ, đơn vị nhận được một đợt thư từ hậu phương gửi vào. Ai cũng háo hức chờ đợi, bởi không biết trong số những phong thư ấy có tin tức của gia đình mình hay không.
Khi người phụ trách gọi đến tên mình, bác Hưng vội bước tới nhận lá thư đã hơi nhàu vì phải trải qua một chặng đường rất dài. Nhìn nét chữ quen thuộc ngoài phong bì, bác nhận ra ngay đó là thư của mẹ.
Buổi tối hôm ấy, sau khi hoàn thành ca trực, bác mới có thời gian ngồi xuống đọc thư. Dưới ánh đèn dầu leo lét trong căn lán nhỏ, từng dòng chữ hiện lên khiến lòng bác nghẹn lại.
Mẹ kể về quê hương, về cánh đồng lúa đang vào vụ, về những người hàng xóm vẫn thường hỏi thăm tin tức của bác. Bà cũng nhắc đến người cha đã già đi nhiều nhưng vẫn luôn tự hào vì con trai đang làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Lá thư không dài, cũng không có những lời lẽ lớn lao. Nhưng từng câu chữ đều chứa đựng tình yêu thương và sự mong nhớ của gia đình dành cho người con đang ở nơi xa.
Đọc đến đoạn mẹ dặn phải giữ gìn sức khỏe và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, bác Hưng lặng người trong giây lát. Giữa khu rừng cách quê nhà hàng trăm cây số, bác như thấy trước mắt mình con đường làng quen thuộc, mái nhà nhỏ và bóng dáng những người thân yêu đang ngày đêm chờ đợi.
Không chỉ riêng bác Hưng, nhiều đồng đội xung quanh cũng đang chăm chú đọc thư của gia đình. Có người mỉm cười, có người lặng lẽ lau nước mắt. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều có chung một nỗi nhớ quê hương và một niềm tin vào ngày đoàn tụ.
Bác Hưng cẩn thận gấp lá thư lại rồi cất vào túi áo ngực. Từ đó về sau, mỗi khi gặp khó khăn hay mệt mỏi, bác lại mang thư ra đọc. Những dòng chữ giản dị ấy tiếp thêm cho bác sức mạnh để tiếp tục công việc giữa chiến trường gian khổ.
Nhiều năm sau, dù lá thư đã ngả màu theo thời gian, bác vẫn giữ gìn như một kỷ vật quý giá. Với bác, đó không chỉ là một lá thư, mà còn là hình ảnh của quê hương, của gia đình và của những tháng năm tuổi trẻ không thể nào quên.
Mỗi khi nhắc lại câu chuyện ấy, bác thường mỉm cười và nói rằng trong những năm tháng khó khăn nhất, đôi khi chỉ một lá thư từ quê nhà cũng đủ sưởi ấm trái tim người lính giữa đại ngàn Trường Sơn.
Và ký ức về lá thư năm ấy vẫn mãi là một phần không thể nào phai mờ trong cuộc đời người lính thông tin Đoàn Văn Hưng.



