Khác

Lá thư từ quê nhà

Lá thư từ quê nhà

Thanh Hóa12/03/2026xã Thiệu Trung (xã Thiệu Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được kể lại bởi ông Trịnh Văn Hậu, sinh ngày 3 tháng 4 năm 1952, quê tại thôn Trung Tín, xã Thiệu Trung, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi.

Trong một buổi sinh hoạt truyền thống với đoàn viên thanh niên của xã nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, ông Hậu đã kể lại một kỷ niệm rất giản dị nhưng khiến ông nhớ suốt cả cuộc đời.

Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường rất ác liệt. Đơn vị của ông Hậu đóng quân trong một khu rừng sâu, cách xa khu dân cư hàng chục cây số.

Cuộc sống của người lính khi ấy rất thiếu thốn. Ban ngày phải hành quân hoặc đào hầm trú ẩn. Ban đêm thay nhau gác hoặc làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa.

Điều mà những người lính mong chờ nhất khi ấy chính là những lá thư từ quê nhà.

Ông Hậu kể rằng trong tiểu đội của mình có một người đồng đội rất thân tên là Nguyễn Văn Quang, sinh năm 1951, cũng là người quê xã Thiệu Trung.

Hai người quen nhau ngay từ những ngày đầu huấn luyện tân binh. Khi biết cùng quê, họ nhanh chóng trở nên thân thiết.

Mỗi khi rảnh rỗi, họ thường ngồi với nhau và nhắc về quê hương.

Quang hay kể về những buổi chiều trong làng, khi các xưởng đúc đồng đỏ lửa và tiếng búa vang lên khắp xóm.

Ông Hậu thì kể về những buổi ra đồng ven sông Chu cùng gia đình.

Một buổi chiều nọ, đơn vị nhận được thư từ hậu phương gửi ra.

Người phát thư gọi tên từng người.

Khi nghe gọi đến tên mình, ai cũng hồi hộp.

Hôm đó Quang nhận được một lá thư của em gái.

Anh mở thư rất cẩn thận.

Sau khi đọc xong, anh cười rất lâu.

Ông Hậu hỏi:

“Nhà viết gì mà cười thế?”

Quang đưa lá thư cho ông xem.

Trong thư, em gái anh viết rằng năm ấy lúa trong làng được mùa, nhiều nhà đang sửa lại lò đúc đồng.

Những tin tức rất bình dị ấy khiến hai người lính trẻ cảm thấy như được trở về quê nhà.

Quang nói:

“Nghe tin ở quê yên bình là thấy yên tâm rồi.”

Ông Hậu kể rằng từ hôm đó, mỗi khi có thư từ quê gửi ra, cả tiểu đội đều ngồi quây quần đọc chung.

Những lá thư nhỏ bé ấy đã giúp những người lính giữ vững tinh thần giữa những ngày tháng gian khổ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc và ông Hậu trở về quê hương Thiệu Trung, ông vẫn giữ lại một vài lá thư cũ đã ố vàng.

Ông thường nói với các đoàn viên thanh niên rằng:

“Những lá thư ấy không chỉ là lời của người thân, mà còn là sức mạnh giúp những người lính vượt qua chiến tranh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn