Cựu chiến binh

LÁ THƯ TỪ QUÊ NHÀ LIÊN TRÌ

Ninh Bình17/05/2026Đặng Mai Ngọc Huyền (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở nơi tận cùng của Tổ quốc, giữa tiếng sóng biển và tiếng súng trường, sợi dây duy nhất nối liền trái tim người lính Đoàn Văn Phúc với quê hương Ninh Bình chính là những lá thư tay. Trong suốt 4 năm từ 1978 đến 1982, mỗi khi nhận được một lá thư có dấu bưu điện từ xã Yên Mô, lòng người Trung sĩ trẻ lại rộn ràng một niềm vui khó tả. Những trang giấy mỏng manh, sờn cũ vì qua tay bao nhiêu người vận chuyển, đã trở thành điểm tựa tinh thần cực kỳ quan trọng giúp bác vượt qua mọi khắc nghiệt nơi chiến trường.

Giao thông thời bấy giờ vô cùng khó khăn, một lá thư gửi từ Thôn Liên Trì 2 vào đến tận đơn vị E2 tại Cà Mau có khi mất cả vài tháng trời. Bác Phúc kể lại, mỗi lần nghe tin có cán bộ bưu tá mang thư đến, cả đơn vị lại náo nức như ngày hội. Khi cầm trên tay lá thư của mẹ hay của bạn bè quê nhà, bác thường không đọc ngay mà tìm một góc kín đáo dưới rặng đước, hít hà mùi giấy mực quen thuộc cho vơi bớt nỗi nhớ. Lá thư ấy mang theo hơi ấm của lũy tre làng, tiếng rì rào của lúa mùa và những lời nhắn nhủ yêu thương của người thân. Mẹ bảo ở quê mọi người vẫn khỏe, lúa năm nay được mùa, nhắn bác yên tâm công tác, hoàn thành nhiệm vụ rồi sớm trở về.

Mỗi dòng chữ như một liều thuốc chữa lành những vết thương lòng và nỗi cô đơn nơi đảo xa rừng thẳm. Bác Phúc cũng tranh thủ những giờ nghỉ hiếm hoi, dùng lưng của đồng đội làm bàn để viết thư hồi âm. Bác viết về rừng đước mênh mông, về những người dân Nam Bộ tốt bụng và về quyết tâm giữ gìn biên giới của mình. Có những lá thư viết dở phải cất vội vào túi áo ngực vì có lệnh báo động, mồ hôi và nước mưa làm nhòe đi nét mực nhưng tình cảm thì vẫn luôn đong đầy. Những lá thư ấy được bác và đồng đội truyền tay nhau đọc, cùng cười cùng khóc trước những câu chuyện đời thường nơi hậu phương. Chính tình yêu từ gia đình và quê hương Liên Trì đã tiếp thêm sức mạnh để bác cầm chắc tay súng. Trong cái khắc nghiệt của vùng đất mặn, lá thư chính là "nguồn nước ngọt" tưới mát tâm hồn người chiến sĩ, nhắc nhở bác rằng đằng sau lưng luôn có một quê hương đang dõi theo và tự hào về mình.

Lá thư từ quê nhà Liên Trì không đơn thuần là những thông tin liên lạc, mà là biểu tượng của niềm tin và hy vọng. 4 năm cống hiến nơi mũi Cà Mau, bác Đoàn Văn Phúc đã giữ gìn những lá thư ấy như những báu vật đời mình. Chúng là minh chứng cho tình yêu quê hương đất nước luôn hòa quyện, là động lực để người lính biên phòng vượt qua thời hoa lửa gian lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn