Bài viết

“Lá thư từ thời hoa lửa”

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cháu yêu quý của ông,

Khi cháu đọc được lá thư này thì có lẽ ông đã đi xa lắm rồi. Ông viết vội mấy dòng giữa hai trận bom B52 dội xuống cầu Giẽ, gửi lại trạm quân bưu, chẳng biết bao giờ mới tới tay cháu.

Ông nhập ngũ năm 18 tuổi. Đơn vị ông là trung đoàn 27, chốt giữ Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa 1972. Ở đây không có ngày, không có đêm. Chỉ có tiếng pháo, tiếng bom và tiếng gọi nhau trong khói lửa. Dòng Thạch Hãn trước mặt chúng ông ngày nào cũng đỏ. Không phải phù sa, mà là máu của đồng đội.

Có cậu lính trẻ Hà Nội mới bổ sung, tên Minh. Nó hay mang cây sáo trúc ra thổi bài "Hành khúc ngày và đêm". Nó bảo hết chiến tranh sẽ thi Nhạc viện. Nhưng nó đã nằm lại ở góc thành phía Đông trong một đêm mưa. Trước khi đi, nó dúi vào tay ông cuốn sổ tay, dặn: “Nếu em không về, anh kể cho con cháu em nghe với, rằng em đã sống rất đẹp ở tuổi 20.”

Ông đã giữ lời hứa với Minh 50 năm nay. Giờ ông trao lại cho cháu.

Cháu ạ, thời của ông gọi là "thời hoa lửa". Lửa của bom đạn, nhưng cũng là lửa của tuổi trẻ, của lý tưởng. Chúng ông không sợ chết, chỉ sợ sống hoài sống phí. Sợ đất nước mình không còn tên trên bản đồ.

Nay đất nước hòa bình. Ông thấy cháu được cắp sách tới trường THPT Nam Cao, được chạy nhảy trên con đường làng Chuyên Thiện không còn hố bom. Thế là ông mãn nguyện. Mong cháu hiểu rằng, độc lập này đắt lắm, phải trả bằng máu của những Minh, những người lính không một ai nhớ mặt đặt tên.

Nếu một ngày cháu thấy mệt mỏi vì học hành, vì cuộc sống, hãy nhớ đến lá thư này. Nhớ rằng có một thế hệ đã sống và chiến đấu để cháu được quyền mệt mỏi trong hòa bình.

Thương cháu.

Ông của cháu

P/S: Chủ nhật tuần này con sẽ ra nghĩa trang liệt sĩ xã Chuyên Thiện nhổ cỏ, lau bia mộ cho ông Minh và các bác. Con hứa sẽ giữ cuốn sổ này, và sống cho thật đẹp như ông dặn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn