Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lá thư từ tiền tuyến

Bà Trần Thị Lan kể lại kỷ niệm về những lá thư người anh trai gửi từ chiến trường. Những dòng chữ giản dị đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho cả gia đình trong những năm tháng chiến tranh.

Đồng Nai10/06/2026Nguyễn Hồ Hồng Phượng (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, anh trai tôi lên đường làm nhiệm vụ khi mới ngoài hai mươi tuổi. Từ ngày anh đi, cả gia đình luôn mong ngóng tin tức. Khi ấy, thư từ là cách liên lạc hiếm hoi giữa tiền tuyến và hậu phương.

Mỗi lần nhận được thư, mẹ tôi đều cẩn thận lau sạch chiếc bàn gỗ rồi mới mở ra đọc. Những lá thư thường chỉ vài trang giấy đã ngả màu, nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Anh kể về cuộc sống nơi đơn vị, hỏi thăm sức khỏe của cha mẹ và dặn các em chăm chỉ học hành.

Có lần, sau nhiều tháng không nhận được tin, cả nhà ai cũng lo lắng. Rồi một buổi chiều mưa, người đưa thư xuất hiện trước cổng. Nhìn thấy phong thư quen thuộc, mẹ tôi xúc động đến rơi nước mắt. Trong thư, anh viết rằng mọi người trong đơn vị vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ và luôn tin vào ngày đất nước hòa bình.

Tôi vẫn nhớ câu nói của anh: “Ở nơi xa, anh luôn nghĩ về gia đình. Chính tình yêu quê hương và sự chờ đợi của mọi người đã cho anh thêm sức mạnh.” Những dòng chữ ấy đã tiếp thêm nghị lực cho cả nhà trong những ngày khó khăn.

Sau chiến tranh, những lá thư được mẹ tôi gìn giữ trong một chiếc hộp nhỏ. Dù giấy đã cũ, nét mực đã phai theo thời gian, nhưng đó vẫn là những kỷ vật vô giá, nhắc nhở con cháu về sự hy sinh của thế hệ đi trước và giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn