Lá thư từ tuyến lửa
Giữa một đêm rừng Trường Sơn mưa dầm không dứt, người chiến sĩ trẻ ngồi tựa ba lô, dưới ánh đèn pin yếu ớt, viết những dòng thư gửi về quê nhà. Lá thư không kể về bom rơi hay những lần đối mặt cái chết, mà chỉ nhắc đến hàng tre trước ngõ, con sông nhỏ nơi anh từng tắm mát tuổi thơ, và ước mơ sau hòa bình sẽ được trở về làm thầy giáo làng. Ngoài kia, tiếng pháo vẫn gầm rền, đất rung lên từng nhịp, nhưng trong tim người lính, ngọn lửa yêu nước và khát vọng sống, khát vọng cống hiến vẫn cháy âm ỉ,
Giữa một đêm rừng Trường Sơn mưa dầm không dứt, người chiến sĩ trẻ ngồi tựa ba lô, dưới ánh đèn pin yếu ớt, viết những dòng thư gửi về quê nhà. Lá thư không kể về bom rơi hay những lần đối mặt cái chết, mà chỉ nhắc đến hàng tre trước ngõ, con sông nhỏ nơi anh từng tắm mát tuổi thơ, và ước mơ sau hòa bình sẽ được trở về làm thầy giáo làng. Ngoài kia, tiếng pháo vẫn gầm rền, đất rung lên từng nhịp, nhưng trong tim người lính, ngọn lửa yêu nước và khát vọng sống, khát vọng cống hiến vẫn cháy âm ỉ, bền bỉ. Chính những lá thư giản dị ấy đã nâng bước anh và bao đồng đội đi qua mưa bom bão đạn, để hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, dựng xây đất nước bằng những ước mơ còn dang dở của cha anh năm xưa.


