Bài viết

LÁ THƯ TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Thanh (Cựu nữ giao liên huyện Củ Chi)

"Làm nhiệm vụ giao liên giữa vùng ven và nội đô Sài Gòn, tôi đã chứng kiến biết bao lá thư đi qua tay mình. Nhưng có một lá thư mà suốt đời này tôi không thể nào quên, lá thư của một người lính giải phóng trẻ tuổi gửi cho mẹ trước khi bước vào trận đánh san bằng bốt địch.

Cậu ấy tên Hải, mười chín tuổi, quê ở Hà Tây (nay là Hà Nội). Hải hiền lành, có nụ cười răng khểnh rất duyên. Đêm đó, ngồi dưới ánh đèn dầu hắt hiu trong căn hầm bí mật, Hải trao cho tôi một bao thư bằng giấy thô, bên ngoài viết nắn nót dòng chữ: 'Gửi mẹ kính yêu của con'. Cậu cười bảo: 'Chị Thanh ơi, nếu mai em có mệnh hệ gì, chị nhớ chuyển lá thư này ra Bắc cho mẹ em nhé'.

Sáng hôm sau, Hải hy sinh khi ôm bộc phá lao lên phá rào kẽm gai mở đường cho đơn vị. Tôi ôm túi tài liệu, trong đó có lá thư của Hải, chạy qua làn đạn vạch đường. Đêm về, tôi mở lá thư ra đọc dưới làn nến tù mù để kiểm tra bảo mật theo quy định. Những dòng chữ làm nước mắt tôi nhòe đi: 'Mẹ ơi, nếu mẹ nhận được bức thư này nghĩa là con của mẹ đã không còn nữa. Mẹ đừng khóc mẹ nhé. Con đi điên cuồng vì độc lập của đất nước, con hiến dâng tuổi hai mươi của mình cho Tổ quốc. Con tự hào vì được làm con của mẹ...'.

Mấy mươi năm trôi qua, đất nước đã hòa bình, tôi đã tìm về quê Hải để trao tận tay người mẹ già mái tóc bạc trắng lá thư ấy. Mẹ ôm lá thư vào lòng, khóc không thành tiếng. Tuổi hai mươi của Hải đã nằm lại chiến trường, nhưng tinh thần của cậu vẫn sống mãi trong từng nét chữ thiêng liêng gửi lại cho cuộc đời."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn