Cựu chiến binh

Lá thư viết dở

Câu chuyện kể về một lá thư chưa kịp gửi, nhưng lại trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về tình cảm gia đình trong những năm tháng chiến tranh.

Bắc Ninh06/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Trường Tiểu học Phú Lâm 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, anh Phạm Quang Dũng làm nhiệm vụ liên lạc trong một đơn vị đóng quân giữa rừng sâu. Công việc bận rộn, nguy hiểm nên việc viết thư về nhà là điều rất hiếm hoi.

Một buổi tối hiếm có thời gian rảnh, anh Dũng lấy giấy bút ra, ngồi bên ánh đèn dầu leo lét để viết thư cho mẹ. Anh kể về cuộc sống trong đơn vị, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe, và hứa khi hòa bình sẽ về phụ giúp gia đình.

Viết được nửa trang, anh phải dừng lại vì có lệnh khẩn. Lá thư được gấp lại, cẩn thận cất vào túi áo.

Những ngày sau đó, đơn vị liên tục di chuyển. Lá thư vẫn theo anh qua nhiều cánh rừng, nhiều trận mưa rừng xối xả, nhưng chưa bao giờ có dịp gửi đi.

Một lần, trong lúc nghỉ chân, một đồng đội hỏi:
“Cậu viết gì mà giữ kỹ thế?”
Anh Dũng cười:
“Thư cho mẹ. Viết dở thôi, chưa kịp gửi.”

Người đồng đội nói:
“Thế thì giữ cho thật tốt, sau này về còn đưa tận tay.”

Câu nói giản dị ấy khiến anh Dũng càng trân trọng lá thư hơn.

Sau chiến tranh, trở về quê nhà, việc đầu tiên anh làm là lấy lại lá thư cũ. Tờ giấy đã ngả màu, nét chữ có chỗ nhòe đi, nhưng vẫn còn đọc được.

Anh không viết lại, cũng không sửa gì thêm. Anh đưa nguyên vẹn lá thư ấy cho mẹ.

Người mẹ cầm lá thư, đọc từng dòng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Anh Dũng kể lại:
“Lá thư chưa bao giờ được gửi đi, nhưng lại là điều tôi mang theo suốt những năm tháng gian khó – như mang theo chính hình ảnh của gia đình bên mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn