Lá thư viết dở dưới chân đèo
Năm 1968, đơn vị của tôi đóng quân tại một thung lũng nhỏ dưới chân đèo Hải Vân để chuẩn bị cho chiến dịch mới. Trong một trận càn quét ác liệt của địch, người bạn thân nhất của tôi là lính thông tin đã hy sinh ngay trong vòng tay tôi. Khi thu dọn di vật của anh, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay nhỏ kẹp một lá thư viết dở trên trang giấy vàng ố. Lá thư bắt đầu bằng dòng chữ: "Gửi Huệ, mai anh lại lên đường, chắc là sẽ hành quân qua những rặng núi cao lắm...". Anh viết về dự định sau khi hòa bình sẽ về quê cùng cô ấy trồng thêm mấy gốc nhãn và sửa lại mái hiên cho mẹ. Nét chữ của anh rất đẹp nhưng càng về cuối càng nguệch ngoạc vì được viết vội dưới ánh đèn pin che kín. Có những đoạn bị nhòe đi bởi vết máu khô, minh chứng cho sự khốc liệt của giây phút cuối cùng. Tôi đã giữ lá thư đó trong túi áo ngực suốt cả mùa chiến dịch, coi đó là một lời nhắc nhở về trách nhiệm của người còn sống. Mỗi đêm hành quân qua đèo, tôi lại nhìn lên những vì sao và thầm hứa sẽ thay anh nhìn thấy ngày độc lập. Sau này, tôi đã lặn lội về tận quê anh để trao lại lá thư cho gia đình, nhưng người con gái tên Huệ ấy cũng đã hy sinh trong một đợt ném bom ở quê nhà. Câu chuyện tình yêu dang dở của họ giống như hàng ngàn câu chuyện khác của thời hoa lửa, đau thương nhưng vô cùng cao thượng. Lá thư ấy không bao giờ được gửi đi bằng đường bưu điện, nhưng nó đã đi vào lịch sử của lòng chung thủy. Giờ đây, đứng trước biển Hải Vân, tôi vẫn như nghe thấy tiếng anh cười nói về những ước mơ giản dị ngày nào.


